Bố già q;;ua đ:;ời 1 mình ở quê, trước khi bà từ t;;rần, trưởng thôn đã phải báo tin cho các con trai ông về gặp bố lần cuối vì chẳng đứa nào ở cạnh lúc ốm đau. Các con không về kịp, bà chỉ kịp để bàn giao cho trưởng thôn tất cả tiền đền bù đất. Đám ta;;ng chúng giả vờ thi nhau khóc th;;ảm th;;ương cho đến khi xong xuôi đến bước chia phần thì ngỡ ngàng thay…
Bố già q;;ua đ:;ời 1 mình ở quê, trước khi bà từ t;;rần, trưởng thôn đã phải báo tin cho các con trai ông về gặp bố lần cuối vì chẳng đứa nào ở cạnh lúc ốm đau. Các con không về kịp, bà chỉ kịp để bàn giao cho trưởng thôn tất cả tiền đền bù đất. Đám ta;;ng chúng giả vờ thi nhau khóc th;;ảm th;;ương cho đến khi xong xuôi đến bước chia phần thì ngỡ ngàng thay…
Ở làng Đồng Cạn, ai cũng biết ông Lưu Văn Nghĩa, người đàn ông 82 tuổi sống một mình trong căn nhà cũ mốc rêu. Từ ngày vợ mất, ông quanh quẩn với đàn gà và mảnh vườn. Ba người con trai – Tuấn, Tỵ, Tạo – đều làm ăn xa, ít khi gọi điện, càng không về thăm.
Mùa mưa năm ấy, ông Nghĩa bị ngã trong vườn.
Chỉ có ông Ngạn – trưởng thôn – phát hiện, đưa ông đi trạm xá, chăm từng bát cháo, từng viên thuốc.
Bác sĩ bảo:
“Ông yếu lắm rồi.
Gọi con cháu về gặp lần cuối.”
Ông Ngạn run run bấm điện thoại.
Cả ba đứa con trai chỉ trả lời bằng một câu giống hệt nhau:
“Con đang bận, vài hôm nữa con về.”
Nhưng ông Nghĩa không còn vài hôm.
Chiều cuối cùng, ông Nghĩa cố thở, nắm tay trưởng thôn:
“Tôi… gửi lại ông… chỗ tiền đền bù đất…
Trong phong bì… ghi rõ… làm theo ý tôi…”
Mắt ông dần khép lại, hơi thở tắt nhẹ như khói bay.
Khi ba đứa con về tới nơi, đám làng đã dựng rạp xong.
