Nuôi Vợ Bị Li///ệt 10 Năm, Một Ngày Anh Xe Ôm Thấy Vợ Đột Nhiên Đứng Dậy Lên Xe Sang Với Đàn Ông L//ạ, Hóa Ra Cô Ấy Chính Là…
Nuôi Vợ Bị Li///ệt 10 Năm, Một Ngày Anh Xe Ôm Thấy Vợ Đột Nhiên Đứng Dậy Lên Xe Sang Với Đàn Ông L//ạ, Hóa Ra Cô Ấy Chính Là…
Mười năm.
Anh vẫn nhớ rõ con số ấy, dù chưa từng ghi ra giấy hay đánh dấu lên tường. Mười năm kể từ ngày t/ai n/ạn xảy ra, mười năm kể từ lúc người phụ nữ anh yêu nhất đời nằm bất động trên chiếc giường cũ kỹ, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, như thể mọi cảm xúc đã bị lấy đi cùng đôi chân.
Ngày đó, họ vừa cưới nhau được hơn một năm.
Anh khi ấy còn khỏe, chạy xe ôm khắp nơi, tay lái vững vàng, miệng lúc nào cũng cười. Vợ anh – Lan – là người phụ nữ dịu dàng, hay cười, có đôi chân thon dài từng khiến anh tự hào mỗi khi đi bên cạnh. Cô thích mặc váy, thích đứng dựa lan can ngắm chiều xuống, thích những điều nhỏ bé.
Tai nạn đến không báo trước.
Một buổi chiều mưa, chiếc xe tải phanh gấp. Lan ngã xuống đường. Khi tỉnh lại, bác sĩ nói một câu mà anh phải mất rất lâu mới hiểu hết:
“Cô ấy khó có khả năng đi lại được.”
Lan khóc. Anh thì không. Anh chỉ ngồi đó, lặng im, như một cái cây bị chặt rễ.
Từ ngày ấy, cuộc sống của anh gói gọn trong ba việc: chạy xe – chăm vợ – ngủ.
Anh học cách bế vợ từ giường xuống ghế, từ ghế sang nhà tắm. Học cách lau người cho cô, thay quần áo, đút từng thìa cháo khi cô m///ệt. Học cách giả vờ mạnh mẽ khi đêm xuống, còn Lan thì quay mặt vào tường, khóc không thành tiếng.
Có những ngày Lan c//áu g//ắt, ném cả chén cơm xuống đất.
“Anh đi đi! Đừng nuôi tôi nữa! Tôi là đồ v/ô dụ/ng!”
Anh lặng lẽ dọn dẹp, rồi nói một câu duy nhất suốt mười năm ấy:
“Còn thở là còn sống. Còn sống thì anh còn nuôi.”
Anh chạy xe từ sáng sớm tới khuya. Có hôm về nhà, tay run không cầm nổi bát cơm. Có hôm khách quỵt tiền, anh chỉ cười trừ. Tiền kiếm được, ngoài tiền ăn, tiền điện nước, thì gần hết dành cho thu//ốc m/en, xoa bóp, vật lý trị liệu.
Mười năm, Lan không đứng dậy lần nào.
Cho đến một buổi chiều rất bình thường.
Hôm đó anh đang đứng chờ khách ở đầu hẻm. Trời không mưa, nắng nhạt. Anh nhìn đồng hồ, nghĩ bụng về sớm nấu cháo cho vợ. Bỗng từ xa, anh thấy một người phụ nữ quen quen.
Dáng người ấy…
Mái tóc ấy…
Anh nheo mắt.
Người phụ nữ ấy đang đứng.
Không phải ngồi xe lăn. Không có ai đỡ.
Cô ấy tự đứng, hơi khập khiễng nhưng rõ ràng là đứng vững.
Trái tim anh đậ//p mạnh đến mức anh tưởng mình nghe thấy.
Và rồi, khoảnh khắc khiến cả thế giới của anh sụ/p đ/ổ:
Người phụ nữ ấy bước lên xe của một người đàn ông lạ.
Không quay đầu.
Không do dự.
Chiếc xe lăn bánh, rẽ vào con đường khác.
Anh đứng ch//ết trân.Người đó… là Lan. Vợ anh…
