vchồng thì đập cửa hét lên: “Đừng làm ồn! Khóa cửa lại!”. Tôi lạ;nh số;ng lư;ng, lin;h cả;m có điều gì kinh khủng, vội bật ca;me;ra an ninh lên xem… Và chỉ sau 3 giây, hai chân tôi mềm nhũn.

vchồng thì đập cửa hét lên: “Đừng làm ồn! Khóa cửa lại!”. Tôi lạ;nh số;ng lư;ng, lin;h cả;m có điều gì kinh khủng, vội bật ca;me;ra an ninh lên xem… Và chỉ sau 3 giây, hai chân tôi mềm nhũn.

Đêm hôm đó, trời mưa lất phất. Tôi đang ngủ thì nghe tiếng Bon kh;óc ré lên, dồn dập và hoảng loạn hơn mọi lần. Tôi bật dậy theo phản xạ, nhưng Hùng – nằm phía ngoài – đột ngột chống tay bật dậy trước tôi.

Ánh mắt anh rất lạ. Rất… hoả//ng.

Tôi còn chưa kịp hỏi thì anh gằn giọng, nhỏ nhưng sắc:

– Đừng làm ồn. Khóa cửa lại!

Tôi sững sờ. Đêm khuya, con khóc, chồng tôi lại nói câu chẳng liên quan: “Khóa cửa lại”. Cách anh nói, giống như đang sợ ai đó, hoặc đang muốn… nh//ốt ai đó?

Tôi run run:

– Anh nói gì vậy? Con khóc kìa!

Hùng trừng mắt nhìn tôi, dữ dội đến mức tôi tái mặt.
– Nguyệt. Khóa. Cửa. Lại.

Tôi giật mình lùi một bước. Anh chưa từng nhìn tôi bằng ánh mắt như thế. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng khóc của Bon càng lúc càng lớn, dường như có gì đó làm nó ho//ảng s//ợ ghê gớm.

Tôi gạt tay anh, chạy về hướng phòng con. Nhưng vừa mở cửa bước ra, Hùng túm lấy tay tôi gi//ật lại mạnh đến mức tôi suýt ngã.

– KHÔNG ĐƯỢC RA!

Tiếng hét của anh x//é toạc không gian yên tĩnh. Tim tôi đập thình thịch, lồng ngực thắt lại. Tôi chưa kịp hỏi vì sao thì Bon lại gào lên một tiếng thảm thiết, khiến tôi gần như phát điên.

– Tôi phải xem con!!! – tôi h;;ét lại.

Hùng siết tay tôi mạnh hơn. Mắt anh đỏ ngầu.

– Có cái gì… trong phòng đó. Nó đang nhìn chúng ta.
Tôi ch;:ết lặng.

Tôi vùng thoát khỏi tay anh, lao về phía phòng khách – nơi đặt màn hình xem ca;m;;era. Tay tôi run đến mức bật không nổi. Hùng đứng phía sau, mặt tái xanh như người không còn giọt máu.

Khi ca;;;era hiện lên, tôi nghẹn cả hơi thở.

Bon đang đứng trong c;ũi.

Nhưng nó không khóc nữa.

Nó đang nhìn lên… trần nhà

…Màn hình rung nhẹ vì tín hiệu kém trong mưa.

Bon đứng giữa cũi, hai tay bám chặt song gỗ. Đầu con ngửa hẳn lên, cổ căng ra một góc không tự nhiên. Miệng nó mím chặt, không khóc, không kêu — im lặng tuyệt đối.

Tim tôi đập thình thịch. Tôi ghé sát màn hình hơn.

– Bon…? – tôi thì thào, như sợ làm vỡ thứ gì đó trong không khí.

Ngay lúc ấy, camera chuyển sang chế độ hồng ngoại. Căn phòng con hiện lên trắng bệch. Và trên trần nhà, ngay góc sát tủ quần áo…

một bóng đen.

Không phải hình người rõ ràng. Nó bẹt ra, như một vết dầu loang, nhưng lại có chiều sâu. Mép bóng rung rinh, phập phồng, như đang thở.

Hùng phía sau tôi bật ra một tiếng khàn khàn:

– Em… thấy rồi chứ?

Hai chân tôi mềm nhũn, phải vịn vào bàn mới đứng nổi. Cổ họng khô rát, không thốt ra được chữ nào.

Trên màn hình, Bon nhúc nhích.

Nó chậm rãi giơ một tay lên, chỉ thẳng lên trần. Môi mấp máy. Camera không thu được tiếng, nhưng tôi đọc được khẩu hình của con:

Mẹ ơi… nó cười với con.

Tôi bật khóc, tay che miệng để khỏi hét lên.

– Không… không có gì đâu… – tôi tự trấn an, nhưng giọng lạc hẳn – Chắc là bóng đèn, hay chuột… hay—

Bỗng nhiên, bóng đen trên trần chuyển động.

tụ xuống, như một giọt mực sắp rơi. Rồi từ chính giữa bóng, hai đốm sáng mở ra.

Mắt.

Không phải mắt người. Không có tròng. Chỉ là hai lỗ sáng nhạt, lạnh tanh, đang nhìn thẳng xuống camera.

Tôi thét lên.

Hùng ôm chặt lấy tôi từ phía sau, giọng anh run như sắp vỡ:

– Nó biết em đang xem.

Cùng lúc đó, camera giật mạnh. Màn hình nhiễu loạn, kêu “tạch” một tiếng rồi tối đen.

– KHÔNG! – tôi lao về phía cửa phòng con.

Hùng kéo tôi lại, gần như gào lên trong tuyệt vọng:

– ĐỪNG MỞ CỬA! Em quên rồi à?!

Tôi quay phắt lại:

– Quên cái gì?!

Hùng nuốt khan, mồ hôi đầm đìa dù trời lạnh.

– Cái đêm… trước khi Bon sinh ra.
– Cái đêm em ngất trong nhà tắm.

Tôi sững người. Ký ức mơ hồ ùa về: mùi ẩm mốc, tiếng nước chảy, cảm giác có ai đó đứng sau lưng tôi… rồi trống rỗng.

Hùng siết vai tôi, giọng gần như khóc:

– Khi bác sĩ hỏi… vì sao tim thai ngừng gần một phút rồi đập lại…
– Em không nhớ.
– Nhưng anh thì nhớ.

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, tuyệt vọng:

– Đêm đó, trong gương phòng tắm…
– Có một thứ đứng phía sau em.
– Nó nói: “Đứa trẻ này… để tôi giữ hộ.”

Một tiếng “cạch” vang lên từ phía phòng Bon.

Rất nhẹ.

Như tiếng then cửa cũ tự gạt xuống.

Tôi hét lên, lao tới. Cánh cửa phòng con… đang khép lại từ từ.

Và ngay trước khi nó đóng hẳn, từ trong phòng vọng ra tiếng cười khúc khích.

Không phải của Bon.