Tôi đưa con trai và cô bạn thân đi ăn tối. Vừa bước vào nhà hàng, con tôi lao đến ôm chân một người đàn ông lạ và thốt lên một câu khiến cả nhà hàng giật mình, còn tôi thì suýt “đánh rơi cả cuộc đời mình”…
Tôi đưa con trai và cô bạn thân đi ăn tối. Vừa bước vào nhà hàng, con tôi lao đến ôm chân một người đàn ông lạ và thốt lên một câu khiến cả nhà hàng giật mình, còn tôi thì suýt “đánh rơi cả cuộc đời mình”…
Tôi làm mẹ đơn thân đã bảy năm. Con trai tôi – bé Bắp – chưa từng gặp bố ruột. Tôi không bao giờ nói x//ấu cha nó, cũng không kể gì về chuyện giữa tôi và anh ta. Thứ gì đau quá, tôi c//ắt bỏ khỏi đời mình. Tôi tự nhủ: một đứ/a tr//ẻ không có bố vẫn có thể lớn lên đầy đủ tình thương… chỉ cần tôi yêu con bằng cả phần của người kia.
Hôm ấy là sinh nhật Bắp. Tôi muốn làm điều gì đặc biệt, nên hẹn cô bạn thân nhất – Hân – đi ăn ở một nhà hàng Ý khá sang. Hân là người đã ở bên tôi từ lúc s/inh b//é đến bây giờ, thay tôi đưa đón, chăm con khi tôi bận. Nói thật, có lúc tôi thấy Hân thương con tôi chẳng khác gì mẹ ruột.
Buổi tối mùa đông, gió se se. Bắp nắm tay tôi, vừa đi vừa ngân nga bài “Happy Birthday” tự chế của nó. Tôi bật cười. Trái tim tôi lúc nào cũng mềm khi nhìn thấy nụ cười của con.
“Con lớn muốn ăn mì Ý nha mẹ.”
“Ừ, hôm nay sinh nhật, con muốn gì mẹ chiều hết.”
Hân đi bên cạnh, trêu:
“Mẹ nó chiều từ bé, sau này hư thì ráng chịu.”
Tôi lườm bạn, còn Bắp thì ôm lấy tay Hân:
“Cô Hân là người thương con nhất trển đời luôn!”
Hân véo má nó:
“Giỏi. Hôm nay cô thưởng thêm một viên kem.”
Cả ba chúng tôi đều vui. Không ai biết rằng chỉ 10 phút sau, thế giới của tôi sẽ đảo lộn.

…Cửa kính nhà hàng vừa mở ra, tiếng chuông leng keng vang lên khe khẽ.
Bắp đang nhảy chân sáo bỗng khựng lại. Ánh mắt con tôi dán chặt về phía trước, nơi một người đàn ông cao lớn đang đứng chờ nhân viên dẫn bàn. Anh mặc áo khoác xám, lưng hơi khom, đang cúi đầu xem điện thoại.
Chỉ một giây sau, trước khi tôi kịp gọi con lại, Bắp tuột tay tôi, chạy ào đi.
“Bắp! Con làm gì vậy?” – tôi hoảng hốt.
Nhưng đã muộn.
Con trai tôi ôm chặt lấy chân người đàn ông ấy, siết rất mạnh, như sợ ai đó giật mất. Rồi giữa không gian yên ắng của nhà hàng sang trọng, con thốt lên một câu trong trẻo nhưng vang như sét đánh:
“Bố ơi! Cuối cùng bố cũng tới sinh nhật con rồi!”
Cả nhà hàng đông cứng.
Tiếng dao nĩa khựng lại. Vài người quay đầu nhìn. Một em bé bàn bên tròn mắt. Nhân viên đứng sững.
Còn tôi…
Tôi nghe thấy tim mình rơi xuống tận đáy bụng.
Người đàn ông kia sững sờ cúi xuống. Anh nhìn Bắp rất lâu, ánh mắt hoang mang, rồi chậm rãi đặt tay lên vai con tôi.
“Cháu… cháu nhầm người rồi.”
Giọng anh khàn, thấp, như vừa nuốt xuống một điều gì đó rất nặng.
Bắp lắc đầu nguầy nguậy, ôm chặt hơn:
“Không nhầm! Con nhớ bố mà. Bố giống hệt trong giấc mơ của con.”
Tôi lao tới, kéo con ra, giọng run đến mức không còn là của mình:
“Xin lỗi anh… cháu không có bố, chắc cháu thấy ai giống…”
Tôi không dám nhìn thẳng vào mặt người đàn ông đó. Tôi chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống, mang theo tất cả xấu hổ và hoảng loạn này.
Nhưng đúng lúc tôi kéo tay Bắp, Hân đứng chết lặng phía sau tôi, gương mặt tái nhợt, môi run run.
Tôi quay lại theo phản xạ.
Hân… đang nhìn người đàn ông ấy.
Không phải ánh nhìn của một người xa lạ.
Mà là ánh nhìn của một người đã từng yêu, từng đau, từng cố quên nhưng chưa bao giờ quên được.
Người đàn ông kia cũng ngẩng lên.
Ánh mắt anh chạm vào Hân.
Tôi thấy rõ khoảnh khắc đó —
hai người họ cùng chết lặng.
Chiếc điện thoại trên tay anh rơi xuống sàn, phát ra một tiếng “cạch” khô khốc.
Anh thì thầm, gần như không thành tiếng:
“…Hân?”
Tôi nghe máu trong tai mình ầm lên.
Tôi quay sang bạn, giọng khàn đặc:
“Hân… em quen anh ta sao?”
Hân không trả lời tôi.
Cô chỉ nhìn Bắp, rồi nhìn tôi, nước mắt trào ra không kịp lau.
Và trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra một điều khiến chân mình không còn đứng vững nổi:
👉 Người đàn ông mà con trai tôi vừa gọi là “bố”
👉 Không phải người xa lạ
👉 Và bí mật tôi chôn suốt bảy năm qua… đang đứng ngay trước mặt tôi