Tôi l:én về nhà sớm để tạo sinh nhật bất ngờ cho mẹ , nhưng người ch:ết lặ:ng lại là tôi khi thấy mẹ nằm gục trên ghế, còn vợ tôi thì đang ở một nơi không ai ngờ đến…
Tôi l:én về nhà sớm để tạo sinh nhật bất ngờ cho mẹ , nhưng người ch:ết lặ:ng lại là tôi khi thấy mẹ nằm gục trên ghế, còn vợ tôi thì đang ở một nơi không ai ngờ đến…
Cuộc sống của chúng tôi cứ thế trôi đi. Mỗi tối trở về nhà, tôi lại được Mai đón bằng một nụ cười rạng rỡ và một bữa cơm nóng hổi. Mẹ tôi, nhờ có sự chăm sóc chu đáo của Mai, đã dần khỏe hơn. Tôi nhìn thấy sự thay đổi tích cực đó, và tôi càng thêm yêu thương, trân trọng người vợ của mình. Tôi nghĩ rằng, mình đã là một người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời này. Tôi có một người vợ yêu thương, một người mẹ khỏe mạnh, và một cuộc sống không phải l-o lắ-ng về tiền bạc. Tôi đã đạt được tất cả những gì mình mơ ước.
Nhưng rồi, một sự việc nhỏ đã làm xáo trộn sự bình yên trong lòng tôi. Tôi bắt đầu nhận thấy những điều bất thường trong thói quen chi tiêu của Mai. Mỗi tháng, tôi đưa cho cô ấy một khoản tiền lớn để lo chi tiêu gia đình và mua sắm cá nhân. Tôi luôn muốn Mai được ăn diện, được mua những bộ quần áo đẹp. Nhưng lạ thay, tôi lại không thấy cô ấy có quần áo mới. Cô ấy vẫn mặc những bộ đồ c-ũ s-ờn, giản dị, nhưng khi tôi hỏi, cô ấy lại cười và bảo rằng “Quần áo cũ vẫn còn nhiều, em chưa cần.” Câu nói đó khiến tôi cảm thấy khó hiểu, nhưng tôi không bận tâm.
Sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm khi tôi để ý đến những bữa ăn trong nhà. Mai đi chợ với một số tiền lớn, nhưng bữa ăn lại luôn lặp đi lặp lại với những món quen thuộc, giản dị. Mẹ tôi, vì đang b-ệnh nên chỉ có thể ăn cháo, nhưng bữa cháo nào cũng như bữa cháo nào. Tôi hỏi Mai rằng tại sao không nấu những món ngon hơn, những món mà mẹ thích, cô ấy lại cười và bảo rằng “Mẹ ăn thanh đạm, những món này tốt cho sức khỏe của mẹ.” Tôi lại tin, nhưng lòng tôi vẫn có một chút gợn. Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cảm giác này như một con sâu bọ, gặm nhấm sự tin tưởng trong tôi từng chút một.
Tôi bắt đầu theo dõi Mai. Không phải vì tôi không tin cô ấy, mà vì tôi muốn tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi cứ thế xoáy sâu vào tâm trí tôi. Mỗi buổi sáng, tôi g-iả v-ờ đi làm, nhưng lại đứng đợi ở một góc khuất. Mai vẫn đi chợ như mọi ngày, nhưng sau khi mua một lượng đồ ăn lớn, cô ấy lại không về nhà ngay. Cô ấy lại đi đến một con hẻm nhỏ, khuất sâu trong một con phố ngh-èo. Tim tôi đập mạnh, một cảm giác bất an dâng lên. Tôi cố gắng trấn tĩnh bản thân, tự nhủ rằng Mai có thể chỉ đi thăm một người họ hàng nào đó, nhưng những li-nh c-ảm tồ-i t-ệ lại cứ thế ập đến.
Đỉnh điểm là một buổi chiều mưa tầm tã, tôi lén về nhà sớm để tạo bất ngờ cho Mai. Nhưng người ch-ết lặ-ng lại là tôi. Tôi mở cửa, không thấy Mai đâu. Tôi bước vào nhà, thấy mẹ tôi nằm gục trên ghế, bên cạnh là một bát cháo đã ngu-ội l-ạnh. Tim tôi như ngừ-ng đ-ập. Toàn thân tôi r-un r-ẩy. Nỗi s-ợ h-ãi dâng lên trong lòng. Mẹ tôi đã ngã bệnh lại, còn Mai thì không thấy đâu. Cô ấy đã đi đâu? Tại sao cô ấy lại để mẹ tôi ở nhà một mình? Tôi gọi tên Mai, nhưng không có ai trả lời. Nỗi sợ hãi biến thành sự tức giận, sự gh-en tuô-ng.
Tôi vội vã đưa mẹ vào bệnh viện. Trên đường đi, tôi không ngừng gọi cho Mai, nhưng điện thoại của cô ấy luôn tắt. Lòng tôi nóng như lử-a đ-ốt. Tôi cảm thấy một sự ph-ản bộ-i lớn lao. Mai đã lừa dối tôi. Cô ấy đã không chăm sóc mẹ tôi, mà lại bỏ đi đâu đó. Tôi nghĩ về những bữa ăn đ-ạm bạ-c, về những bộ quần áo cũ s-ờn của Mai, và tôi càng cảm thấy tứ-c gi-ận. Tại sao? Tại sao cô ấy lại làm như vậy? Tiền tôi cho, cô ấy đã dùng vào việc gì?…

…Những câu hỏi xoáy vào đầu tôi như lưỡi dao.
Trong lúc bác sĩ đưa mẹ vào phòng cấp cứu, tôi ngồi bệt xuống hành lang bệnh viện, tay run đến mức không bấm nổi số điện thoại nữa. Lần đầu tiên trong đời, tôi nghi ngờ người phụ nữ mình yêu thương nhất.
Một tiếng sau, bác sĩ bước ra.
– May mà đưa đến kịp. Bà bị tụt huyết áp do kiệt sức và đói. Nếu chậm thêm chút nữa thì nguy hiểm.
Hai chữ “đói” khiến tôi chết lặng.
Tôi nhớ lại bát cháo nguội lạnh bên cạnh mẹ. Nhớ lại những bữa ăn đạm bạc. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ còn một suy nghĩ: Mai đã bỏ mặc mẹ tôi.
Tôi đứng dậy, không chờ mẹ tỉnh lại, lao thẳng ra khỏi bệnh viện. Tôi quyết định phải tìm Mai, phải hỏi cho ra lẽ.
Lần theo con hẻm nhỏ hôm trước, tôi chạy xe trong mưa. Đến cuối hẻm là một khu nhà trọ cũ kỹ, mái tôn hoen gỉ, nước mưa chảy thành dòng. Tim tôi đập dồn dập. Một cảm giác bất an lẫn phẫn nộ dâng lên đến cổ họng.
Tôi dựng xe, bước vào.
Vừa đến căn phòng cuối dãy, tôi đứng chết lặng.
Mai đang ngồi bên trong.
Nhưng không phải một mình.
Trước mặt cô là ba đứa trẻ gầy gò, đứa lớn nhất chắc chỉ tầm mười tuổi. Trên giường là một người đàn ông trung niên nằm thở khò khè, gương mặt tái mét. Một người phụ nữ lớn tuổi hơn Mai đang bón cháo, còn Mai thì cúi người lau mồ hôi cho ông ấy, động tác quen thuộc đến xót xa.
Tôi chưa kịp lên tiếng thì Mai ngẩng lên.
Ánh mắt cô sững lại.
– Anh… sao anh lại ở đây?
Cổ họng tôi nghẹn cứng.
– Em mới là người phải trả lời. Em bỏ mẹ anh ở nhà… để tới đây làm gì?
Mai đứng dậy. Cô không khóc, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Rồi cô chậm rãi nói, từng chữ một như rơi xuống nền xi măng lạnh ngắt:
– Người đàn ông nằm kia… là ba ruột em.
Tôi sững sờ.
Mai tiếp tục:
– Ông bị suy thận giai đoạn cuối. Mẹ em mất sớm, mấy đứa nhỏ là em út của em. Cả nhà chỉ trông vào tiền em gửi về mỗi tháng.
Cô chỉ tay quanh căn phòng chật chội:
– Anh nghĩ em tiết kiệm tiền làm gì?
– Quần áo cũ… là vì tiền em dành mua thuốc cho ba.
– Bữa ăn đơn giản… là vì em phải chia từng đồng.
– Tiền anh đưa… một nửa em lo cho mẹ anh, một nửa em gửi về đây.
Tôi lắp bắp:
– Thế… sao em không nói với anh?
Mai cúi đầu.
– Vì anh đã gánh đủ trách nhiệm rồi. Em không muốn anh phải mang thêm gánh nặng của gia đình em nữa.
– Em chỉ nghĩ… em chịu được.
Tôi chợt nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của Mai mỗi tối. Nhớ những lần cô lặng lẽ giặt đồ khuya, những hôm ho khan mà vẫn cười bảo “em không sao”.
Tôi run giọng:
– Còn mẹ anh… hôm nay bà ngất…
Mai tái mặt. Cô vội vã nắm tay tôi:
– Mẹ sao rồi anh?
Tôi nghẹn lời.
– Bà đói… và kiệt sức.
Mai bật khóc. Lần đầu tiên tôi thấy cô khóc nấc lên như một đứa trẻ:
– Em xin lỗi… Em chỉ đi có hai tiếng… Em không nghĩ…
Tối hôm đó, tôi đưa Mai về bệnh viện. Mẹ tôi đã tỉnh. Khi thấy Mai, bà yếu ớt nắm tay cô, giọng run run:
– Con đừng khóc… Mẹ biết… con khổ vì cái nhà này.
Mai quỳ sụp xuống bên giường bệnh.
Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt hiền hậu nhưng nghiêm khắc:
– Con à… người phụ nữ này không hề phản bội con. Nó chỉ gánh thay con những việc con không nhìn thấy.
Tôi bật khóc.
Ngày sinh nhật mẹ hôm ấy, không có bánh, không có nến. Nhưng tôi đã nhận được món quà đau nhất và quý nhất đời mình:
sự thật về một người vợ hy sinh trong im lặng, đến mức suýt bị hiểu lầm là tàn nhẫn.
Từ hôm đó, tôi không đưa tiền cho Mai nữa.
Tôi đưa cả vai mình.