Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m. Tối đó cả nhà chồng đi ăn mừng “tự do” trở về thì tá hỏ/a khi căn biệt thự đã bị thay ổ khóa. Màn kịch do người vợ dựng lên trừng trị gã chồng đ/ốn m/ạt tới lúc hạ màn, cái kết không thể nào kinhhoang hơn…

Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m. Tối đó cả nhà chồng đi ăn mừng “tự do” trở về thì tá hỏ/a khi căn biệt thự đã bị thay ổ khóa. Màn kịch do người vợ dựng lên trừng trị gã chồng đ/ốn m/ạt tới lúc hạ màn, cái kết không thể nào kinhhoang hơn…

Nét bút của Tuấn lướt nhanh trên tờ đơn ly hôn, dứt khoát và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ giấy về phía Hương, nhếch mép cười khẩy: – Thế là xong nhé. Từ giờ đường ai nấy đi. Tài sản đã phân chia theo thỏa thuận, cô cầm 2 tỷ tiền mặt rồi bi/ến đi đâu thì bi/ến. Căn biệt thự này và công ty là của tôi.

Hương cầm tờ đơn, khuôn mặt bình thản đến lạ lùng. Cô không khóc, cũng không o/án trách. Cô chỉ gật đầu nhẹ, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn ra cửa. – Chào anh. Chúc anh hạnh phúc với lựa chọn của mình. Cánh cửa vừa khép lại, Tuấn đã nhảy cẫng lên sung sướng. Hắn vội vàng gọi điện cho Mỹ – cô bồ nhí nó/ng bỏ/ng: – “Cưng ơi! Anh tự do rồi! Co/n m/ụ vợ g/ià nua ấy đã ký đơn. Tối nay anh đón em đi ăn mừng. Anh có món quà bất ngờ cho em đây”!

Chiều hôm đó, Tuấn phóng xe đến tiệm trang sức cao cấp nhất thành phố. Hắn không tiếc tay quẹt thẻ mua chiếc nhẫn kim cương trị giá 1 tỷ đồng. Hắn nghĩ: “Công ty đang làm ăn được, dự án sắp nổ, 1 tỷ bõ bèn gì. Phải đeo cái này vào tay Mỹ thì cô ấy mới chịu về làm chủ căn biệt thự cùng mình.”

Bữa tối diễn ra tại nhà hàng 5 sao. Tuấn mời cả bố mẹ và em gái mình đi cùng. Cả gia đình nâng l/y chúc tụng rôm rả. – “May mà con bỏ được nó sớm”, – Mẹ Tuấn chép miệng, tay mân mê chuỗi ngọc trai con trai mới tặng – “Cái ngữ đàn bà chỉ biết cắ/m mặt vào bếp, chả giúp ích gì cho sự nghiệp của chồng. Phải như cái Mỹ đây này, sành điệu, khéo léo”.

Mỹ nũng nịu rúc vào vai Tuấn, giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương sáng lóa lên khoe: – Anh Tuấn chiều em nhất. Tối nay em dọn về biệt thự luôn nhé.

…Tuấn cười lớn, vỗ ngực tự đắc:
– Biệt thự từ nay là của em. Cô ta chỉ mang được cái vali rỗng ra khỏi nhà thôi.

Tiếng cười còn chưa dứt thì chiếc xe sang đã dừng trước cổng biệt thự. Nhưng vừa bước xuống, cả nhà Tuấn đồng loạt đứng sững.

Cánh cổng sắt đồ sộ… đã thay ổ khóa. Hệ thống nhận diện vân tay nhấp nháy đèn đỏ. Tuấn cau mày, thử lại lần nữa. Bíp!Từ chối truy cập.

– Ai đùa giỡn cái trò này vậy? – Tuấn gắt lên, rút điện thoại gọi bảo vệ khu biệt thự.

Người bảo vệ nhìn màn hình, giọng dè dặt:
– Dạ… theo hồ sơ mới cập nhật chiều nay, căn biệt thự này không còn đứng tên anh nữa.

– Cái gì?! – Tuấn gào lên – Anh nói linh tinh cái gì vậy?

Đúng lúc đó, đèn sân vườn bật sáng. Từ trong bóng tối, Hương bước ra. Cô mặc bộ váy trắng giản dị, gương mặt điềm tĩnh đến lạnh người. Trên tay cô là một xấp hồ sơ dày cộp.

– Chào cả nhà. Đi ăn mừng vui không? – Hương mỉm cười.

Mẹ Tuấn tái mặt:
– Cô… cô còn quay lại đây làm gì?!

Hương chậm rãi mở tập hồ sơ, giọng đều đều nhưng từng chữ như đóng đinh xuống đất:
– Trước khi ký đơn ly hôn, tôi đã nhờ luật sư rà soát lại toàn bộ tài sản. Căn biệt thự này được mua bằng tiền lợi nhuận công ty… mà công ty thì, xin lỗi, tôi mới là cổ đông nắm 70% cổ phần.

Tuấn chết lặng.
– Không thể nào! Công ty là của tôi!

– Là của anh… trước khi anh ký vào biên bản chuyển nhượng cổ phần cách đây ba tháng. – Hương đặt bản sao xuống – Anh ký rất nhanh. Lúc đó bận nhắn tin cho ai đó, hình như là “Mỹ yêu”.

Mỹ run rẩy buông tay Tuấn, chiếc nhẫn kim cương va vào thành túi kêu leng keng.
– Anh… anh bảo nhà này là của anh mà?

Hương quay sang Mỹ, ánh mắt thương hại:
– Cô đeo nhẫn 1 tỷ à? Tiền đó… là tiền công ty. Mai kiểm toán vào, chắc anh Tuấn sẽ phải giải trình.

Mẹ Tuấn khuỵu xuống bậc thềm:
– Trời ơi… thế chúng tôi ở đâu?

Hương bấm nút trên điện thoại. Một chiếc taxi dừng ngay cổng.
– Tôi đã thuê khách sạn cho cả nhà ba đêm. Đủ thời gian để… làm quen với cuộc sống mới.

Tuấn gào lên, lao về phía Hương:
– Cô tính toán tôi từ đầu?!

Hương nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng bình thản đến tàn nhẫn:
– Không. Tôi chỉ thu hồi lại những gì vốn là của mình. Anh tưởng tôi ký đơn ly hôn là thua à? Không. Tôi chỉ chờ anh hí hửng nhất, để hạ màn cho trọn vẹn.

Cánh cổng khép lại. Ổ khóa mới cạch một tiếng dứt khoát.

Bên ngoài, Tuấn đứng chết lặng, trong tay vẫn cầm hộp nhẫn kim cương lấp lánh. Bên trong, Hương tựa lưng vào cánh cửa, khẽ thở ra một hơi dài.

Vở kịch kết thúc.
Người mất tất cả… không phải là cô.