Đúng 3 tháng sau buổi họp lớp ĐH, chồng x::in tôi buông th::a để anh đến với tình cũ vì thương cô ấy làm mẹ đơn thân nuôi 1 con. Song anh lại không nghĩ rằng việc làm của anh biến tôi thành mẹ đơn thân nuôi 4 con
Đúng 3 tháng sau buổi họp lớp ĐH, chồng x::in tôi buông th::a để anh đến với tình cũ vì thương cô ấy làm mẹ đơn thân nuôi 1 con. Song anh lại không nghĩ rằng việc làm của anh biến tôi thành mẹ đơn thân nuôi 4 con. Chồng quá quyết tâm đến với tình cũ tôi đành chấp nhận nhưng yêu cầu anh giao hết tài sản cho mẹ con tôi trước khi ly hôn và c:ái k::ết kh::ông ng::ờ 3 năm sau…
Đúng 3 tháng sau ngày họp lớp, khi tôi đang tất bật chuẩn bị bữa tối cho đại gia đình 6 người, Tuấn gọi tôi vào phòng làm việc. Mặt anh nghiêm trọng, lạnh lùng khác hẳn ngày thường: “Ly ơi, mình ly hôn đi.”
Tôi ch//ết lặng, chiếc vá múc canh trên tay rơi xuống sàn kêu xo/ảng một tiếng. “Anh nói cái gì? Anh đùa à? Đang yên đang lành…”… “Anh không đùa,” Tuấn ngắt lời, giọng kiên quyết. “Anh gặp lại Lan trong buổi họp lớp. Cô ấy… cô ấy kh/ổ quá em ạ. Chồng bỏ, giờ làm mẹ đơn thân nuôi con một mình, kinh tế khó khăn, lại hay ố/m đa/u. Cô ấy cần một người đàn ông che chở. Anh nhận ra anh vẫn còn yêu Lan rất nhiều. Ngày xưa bọn anh chia tay chỉ vì hiểu lầm.”
Tôi nghe mà tai ù đi, m/áu trong người như đ/ông cứ/ng lại. Tôi nhìn người đàn ông mình đã đ/ầu g/ối t/ay ấ/p 10 năm nay, người cha của 4 đứa con tôi, mà cảm thấy xa lạ đến rợ/n người: “Anh nói anh thương cô ấy làm mẹ đơn thân nuôi 1 đứa con? Anh x/ót x/a cho cô ấy?” Tôi hỏi lại, giọng ru/n rẩ/y vì k/ìm n/én c/ơn gi/ận. “Đúng, cô ấy yếu đuối và c/ô độ/c lắm. Còn em… em mạnh mẽ, em giỏi giang. Không có anh, em vẫn sống tốt.”
Tôi bật cười, nước mắt trào ra mặn chát: “Anh Tuấn ạ, anh thương tình cũ vất vả nuôi 1 con, nên anh quyết định biến vợ mình thành mẹ đơn thân nuôi 4 đứa con sao? Anh nhân từ với người ngoài, nhưng lại t/àn đ/ộc với m/áu m/ủ của mình đến thế à?”
Tuấn cúi gằm mặt, lí nhí: “Anh biết anh s/ai với mẹ con em. Nhưng trái tim anh đã chọn rồi. Anh không thể sống dối lòng mình được.”
Tôi lau nước mắt, hít một hơi thật sâu rồi nói, giọng đanh thép: “Được, tôi đồng ý buông tha cho anh làm người hùng. Nhưng tôi có một điều kiện.”. “Điều kiện gì anh cũng chấp nhận, miễn là em ký đơn nhanh chóng,” mắt Tuấn sáng lên.
“Anh ra đi tay tr/ắng. Toàn bộ căn biệt thự này, chiếc xe ô tô, và số tiền tiết kiệm 2 tỷ trong ngân hàng phải sang tên cho tôi. Anh chỉ được mang theo quần áo và đồ dùng cá nhân. Tôi cần số tài sản đó để đảm bảo cuộc sống cho 4 đứa con của anh.”…
