Con gái tôi vẫn kiên quyết đi du lịch Qu//y Nh/ơn giữa mùa bão tố, khiến tôi lo lắng đến mất ngủ. Sáng hôm sau, tôi nhận được một tin nhắn không ngờ từ bạn của con, khiến tôi không thể kiềm chế mà bật khóc nức nở
Con gái tôi vẫn kiên quyết đi du lịch Qu//y Nh/ơn giữa mùa bão tố, khiến tôi lo lắng đến mất ngủ. Sáng hôm sau, tôi nhận được một tin nhắn không ngờ từ bạn của con, khiến tôi không thể kiềm chế mà bật khóc nức nở.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, tấm kính r:ung b:ần b:ật theo từng cơn gió giật mạnh, tiếng mưa quất vào tường nhà nghe như những nh:át r:oi vô hình, và nỗi lo lắng trong tôi cũng d:ữ d:ội như chính cơn bão đang hoành hành ngoài kia. Quy Nhơ//n, nơi con gái tôi đang ở, đang là tâm điểm của cơn bão lớn nhất trong vòng mười năm trở lại đây, và mỗi bản tin thời sự lại mang đến những hình ảnh ki:nh ho:àng hơn về nước l:ũ và s:ạt l:ở đất. Linh, con bé luôn nghe lời tôi, vậy mà lần này lại quyết tâm đến đó bằng mọi giá, nói là đi du lịch cùng bạn bè, nhưng linh tính của một người mẹ lại mách bảo tôi có điều gì đó không ổn, một cảm giác bất an cứ bám riết lấy tôi không buông.
“Con về ngay đi Linh, tiền vé máy bay, tiền khách sạn, mẹ đền bù hết, không sao cả, miễn là con an toàn,” tôi đã gần như van xin con bé qua điện thoại vào tối hôm trước, giọng nói tôi r:un r:ẩy, ngh:ẹn lại vì lo sợ đến mức không thể nói trọn câu. Linh vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh, có phần cứng rắn đến bất ngờ: “Mẹ à, con đã lớn rồi, con biết mình đang làm gì. Con đi với nhóm bạn đông người, tụi con chỉ đi chơi, không có chuyện gì nguy hiểm đâu, mẹ đừng lo quá, con hứa sẽ gọi điện cho mẹ thường xuyên.” Câu trả lời của con bé không làm tôi yên tâm chút nào, sự bình thản đó chỉ càng khiến sự nghi ngờ trong tôi lớn hơn, như một tiếng chuông cảnh báo vang lên liên hồi trong đầu tôi về một sự thật bị che giấu.
Tôi không thể hiểu được tại sao con bé lại trở nên cố chấp đến thế, Linh là một sinh viên năm cuối ngoan ngoãn, luôn đặt sự an toàn lên hàng đầu, vậy mà giờ đây, nó lại bất chấp cơn thị:nh n:ộ của thiên nhiên để đi “du lịch” ở một nơi đang gặp thi:ên t:ai. Đêm đó, tôi đã gần như thức trắng, mỗi lần nghe tiếng gió hú ngoài cửa sổ, lồng ngực tôi lại thắt lại, cảm giác như có ai đó đang b:óp ngh:ẹt trái tim tôi, tôi liên tục gọi vào số điện thoại của con, nhưng chỉ nhận được những tiếng chuông dài vô vọng rồi bị ngắt kết nối do mất sóng. Tôi tưởng tượng đến cảnh con bé đang bị mắc kẹt ở một nơi nào đó xa xôi, thiếu ăn, thiếu mặc, hoặc tệ hơn, bị cu:ốn tr:ôi trong dòng nước l:ũ, và nỗi sợ hãi đó khiến tôi không dám nhắm mắt, toàn thân r:un r:ẩy vì lạnh.
“Lạy trời, xin trời phật phù hộ cho con gái con được bình an, xin người hãy đưa con bé trở về với con,” tôi thì thầm trong màn đêm tối đen, tay nắm chặt tràng hạt đã cũ kỹ, nước mắt cứ thế chảy dài ướt đẫm gối, sự hối hận và bất lực tràn ngập tâm hồn. Tôi tự trách mình đã không đủ nghiêm khắc, đã quá nuông chiều con bé, để giờ đây nó lại tự đặt mình vào một tình huống nguy hiểm đến tính mạng như thế này mà không hề nghe lời khuyên ngăn của tôi. Tôi cảm thấy bất lực, cảm thấy sự vô dụng của một người mẹ không thể bảo vệ được đứa con bé bỏng của mình khỏi những hiểm nguy của thế giới bên ngoài, một cảm giác đ:au đ:ớn đến tột cùng.
Sáng hôm sau, khi tiếng mưa đã ngớt, nhưng bầu trời vẫn còn xám xịt và âm u, tôi gần như kiệt sức, cơ thể rã rời vì một đêm không ngủ, đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều, cảm giác đầu óc quay cuồng và khó thở. Tôi vẫn ngồi đó, bên cạnh chiếc điện thoại đã cạn pin, chờ đợi một phép màu, chờ đợi một cuộc gọi, một tin nhắn ngắn ngủi từ con gái để biết nó vẫn an toàn, tôi không còn hy vọng gì nhiều ngoài một sự sống sót mong manh. Cảm giác trống rỗng và tuyệt vọng bủa vây lấy tôi, tôi tự nhủ, nếu Linh có mệnh hệ gì, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình, và cuộc sống của tôi sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Tôi với tay lấy cốc cà phê đã nguội lạnh trên bàn, tay vẫn r:un r:ẩy bấm vào mạng xã hội, cố gắng tìm kiếm bất kỳ thông tin nào về tình hình ở Quy Nhơn, hy vọng sẽ thấy được một dấu hiệu tích cực từ con gái hay nhóm bạn của nó. Và rồi, khi tôi đang lướt qua những dòng tin tức về thiệt hại nặng nề do bão lũ, màn hình điện thoại tôi bỗng sáng lên, một tin nhắn lạ từ một số máy không quen thuộc hiện ra. Đó là tin nhắn từ An, cô bạn thân nhất của Linh, người mà tôi luôn nghĩ rằng đã đi du lịch cùng con gái tôi, nhưng tin nhắn này lại đến từ một số điện thoại xa lạ.
“Cô Mai ơi, con biết cô lo lắng lắm, nhưng cô đừng giận Linh nhé. Con xin lỗi vì đã nói dối cô, Linh nhờ con giữ bí mật, nhưng con không thể chịu được khi thấy cô lo lắng thế này,” tin nhắn bắt đầu với những lời xin lỗi chân thành, khiến tôi bỗng cảm thấy lồng ngực mình siết lại, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, một cảm giác hồi hộp tột độ chiếm lấy tâm trí tôi.
