Bị mẹ chồng đưa đúng 500 nghìn để làm 5 mâm cỗ cho 30 khách, tôi uất nghẹn nhưng vẫn im lặng lo liệu. Nhưng đến khi phát hiện bí mật trong cái tủ gỗ cũ, tôi quyết định không nhịn nữa – và cái kết khiến bà Bảy phải t;ái m;ặt…

Bị mẹ chồng đưa đúng 500 nghìn để làm 5 mâm cỗ cho 30 khách, tôi uất nghẹn nhưng vẫn im lặng lo liệu. Nhưng đến khi phát hiện bí mật trong cái tủ gỗ cũ, tôi quyết định không nhịn nữa – và cái kết khiến bà Bảy phải t;ái m;ặt…

Tôi là Hà, làm nhân viên văn phòng. Chồng tôi – Tín – là kỹ sư xây dựng thường xuyên đi công trình xa. Gần một năm nay anh theo dự án tận Gia Lai, cả tháng mới về nhà vài ngày. Nhà chỉ có tôi và mẹ chồng – bà Bảy, người phụ nữ nổi tiếng… khéo giữ tiền hơn giữ vàng.

Sáng đó, tôi đang ngồi tính toán tiền đi chợ thì bà Bảy đẩy cửa phòng tôi cái rầm, làm tôi giật mình.

– Hà! – bà gọi, giọng đanh lại – Giỗ ba nó năm nay má mời tầm… ba chục khách. Làm chừng năm mâm thôi nghen.

Tôi khẽ thở dài. Năm mâm nghĩa là trái cây, hương đèn, gà, heo, chả, rau, nước ngọt, bia, chén đũa, dọn rửa… Tính sơ sơ cũng trên hai triệu.

Bà quăng lên bàn tôi tờ 500 nghìn, cũ mềm và cong góc:

– Tiền má đưa cô đó. Cô liệu mà lo. Đừng để cái nhà này mất mặt. Bà con xung quanh họ nói ra nói vô…

Bà nói bằng giọng như tôi là người giúp việc, không phải con dâu.
Tôi cắn môi:

– Dạ… nhưng 500 nghìn thì…

Bà trợn mắt:

– Trời đất! Cỗ đơn giản thôi chứ làm gì như khách sạn năm sao? Cô đừng có bày đặt!

Tôi muốn cãi, muốn nói rằng chỉ riêng con gà đã hơn trăm nghìn, nhưng rồi tôi nén lại. Tín đã dặn: “Em cố nhịn má chút, má già rồi, không đổi được đâu.”

Vậy là tôi nhận tờ tiền, lòng nặng trĩu

Tôi mang theo 500 nghìn và 1 triệu lấy từ tiền tiết kiệm của mình. Không thể để khách khứa đến nhà chồng mình ăn bữa tiệc sơ sài…

…Tôi không thể để khách khứa đến nhà chồng mình ăn bữa cơm tủi hổ.

Tôi dậy từ 4 giờ sáng, tự tay đi chợ đầu mối. Gà phải chọn loại ta, thịt heo phải tươi, rau phải xanh. Tôi tính toán từng nghìn, trả giá từng mớ rau. Đến trưa, người mệt rã rời, tay phồng rộp vì rửa chén, thái thịt, nấu nướng.

Năm mâm cỗ bày ra đàng hoàng, không sang nhưng đủ lễ nghĩa. Khách tới ai cũng khen:
– Con dâu nhà bà Bảy khéo quá!
– Mâm cỗ tươm tất ghê!

Bà Bảy ngồi giữa nhà, cười mỉm, gật gù như thể đó là công của bà. Không một lời cảm ơn. Không một ánh mắt nhìn tôi.

Tối hôm đó, khách về hết, tôi thu dọn một mình. Lưng đau, chân mỏi, trong lòng vừa tủi vừa uất. Tôi vào kho lấy thêm túi rác thì vô tình đụng phải cái tủ gỗ cũ ở góc nhà – cái tủ bà Bảy khóa kỹ suốt mấy năm nay.

Cánh tủ hé ra vì ổ khóa đã gỉ.

Tôi khựng lại.

Bên trong, không phải đồ lặt vặt như bà vẫn nói.
những xấp tiền được buộc dây thun cẩn thận, xếp ngay ngắn.
Bên cạnh là hai cuốn sổ tiết kiệm, một cuốn đứng tên bà, một cuốn… đứng tên Tín – chồng tôi.

Tôi run tay mở ra.

Số dư: hơn 700 triệu.

Tai tôi ù đi.

Hóa ra, không phải nhà khó khăn.
Không phải bà “không có tiền”.
Mà là bà không muốn đưa tôi một đồng.

Sáng hôm sau, khi bà Bảy đang ngồi đếm tiền lẻ ngoài phòng khách, tôi đặt cuốn sổ tiết kiệm lên bàn.

– Má giải thích giúp con chuyện này được không?

Bà Bảy tái mặt. Bàn tay đang đếm tiền khựng lại giữa chừng.

– Cô… cô lục đồ của tôi à?!

Tôi nhìn thẳng, giọng bình tĩnh đến lạnh người:

– 500 nghìn làm 5 mâm cỗ cho 30 khách, còn hơn 700 triệu thì cất kỹ trong tủ. Má coi con là con dâu… hay là người ở?

Bà Bảy lắp bắp, môi run run:
– Tiền đó… là để phòng thân…

– Con cũng cần phòng thân, má à. – Tôi cắt lời – Từ nay, mọi chi tiêu giỗ chạp, con xin phép làm đúng khả năng của má, không bù thêm một đồng nào nữa.

Đúng lúc đó, Tín về nhà sớm hơn dự kiến. Anh nhìn cuốn sổ trên bàn, rồi nhìn gương mặt tái mét của mẹ, cuối cùng quay sang tôi.

Tôi chỉ nói một câu:
– Em đã nhịn đủ rồi.

Tín im lặng rất lâu. Rồi anh cầm cuốn sổ, đẩy nhẹ về phía mẹ:
– Má giữ tiền là quyền của má. Nhưng má không có quyền coi thường vợ con như vậy.

Bà Bảy ngồi sụp xuống ghế. Mặt bà tái nhợt, ánh mắt hoảng loạn như vừa mất đi thứ gì đó rất lớn.

Từ hôm đó, trong nhà không còn những tờ 500 nghìn quăng xuống bàn.
Và tôi cũng không còn cúi đầu im lặng nữa.