Tôi không cam tâm chia đôi mảnh đất thừa kế 7 tỷ với chị gái, nhà chồng chị có điều kiện, trong khi nhà chồng tôi nghèo, chẳng có của nả, nhưng nào ngờ ngày làm sổ đỏ sang tên bố mẹ tôi tuyên bố bẽ bàng như gáo nước hất vào mặt tôi…
Tôi không cam tâm chia đôi mảnh đất thừa kế 7 tỷ với chị gái, nhà chồng chị có điều kiện, trong khi nhà chồng tôi nghèo, chẳng có của nả, nhưng nào ngờ ngày làm sổ đỏ sang tên bố mẹ tôi tuyên bố bẽ bàng như gáo nước hất vào mặt tôi…
Tôi không cam tâm chia đôi mảnh đất thừa kế trị giá 7 tỷ với chị gái. Nghĩ cũng phải thôi, chồng chị có điều kiện, nhà cửa khang trang, tiền bạc không thiếu. Còn chồng tôi thì nghèo, cả đời chưa gây dựng được gì đáng giá. Tôi cứ nghĩ, nếu bố mẹ thương con gái út, hẳn sẽ để phần hơn cho tôi để có chút chỗ dựa sau này.
Ngày làm sổ đỏ sang tên, tôi theo bố mẹ lên văn phòng, trong lòng thấp thỏm mà cũng đầy hy vọng. Tôi mường tượng cảnh bố mẹ đặt bút ký, rồi quay sang bảo: “Phần nhiều cho con út, để đỡ vất vả về sau.” Chị gái thì đã giàu có, chắc chẳng cần để ý.
Nhưng nào ngờ, ngay giây phút mọi thủ tục gần xong, bố mẹ tôi quay sang, dõng dạc tuyên bố trước mặt tất cả:
– Đất này, chúng tôi không chia cho riêng ai. Toàn bộ 7 tỷ sẽ được sang tên cho…

…sang tên cho… chính chúng tôi.
Câu nói của bố vang lên trong phòng công chứng, gọn gàng mà lạnh tanh.
Tôi chết lặng.
– Bố… bố nói gì cơ ạ? – tôi lắp bắp, tim đập thình thịch.
Mẹ tôi lúc đó mới chậm rãi tiếp lời, giọng bình thản đến đau:
– Mảnh đất này là mồ hôi nước mắt của bố mẹ. Chúng tôi chưa chết, nên chưa cần phải chia.
Chị gái tôi ngồi bên cạnh, rõ ràng cũng bất ngờ, nhưng khác tôi, chị im lặng cúi đầu, không phản ứng.
Tôi không kìm được:
– Nhưng… hôm trước bố mẹ bảo sẽ chia cho hai chị em mà? Con chỉ nghĩ… nghĩ cho tương lai thôi…
Bố tôi nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt khiến tôi lạnh sống lưng:
– Con nghĩ cho tương lai của con, còn bố mẹ thì nghĩ cho những năm cuối đời của mình.
Ông chỉ tay lên xấp giấy trước mặt:
– Từ ngày đất có giá, con hỏi han bố mẹ được mấy lần?
– Mỗi lần gọi điện là hỏi bao giờ làm sổ, chia thế nào, phần ai nhiều hơn.
Tôi nghẹn họng.
Mẹ tôi thở dài:
– Con à, chị con chưa bao giờ đòi hỏi. Con thì lúc nào cũng nhắc chuyện nhà chồng nghèo, như thể bố mẹ phải có nghĩa vụ bù đắp cho lựa chọn của con.
Câu nói đó như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi.
Bố tôi chốt lại, giọng dứt khoát:
– 7 tỷ này, bố mẹ giữ để dưỡng già. Khi nào chúng tôi nằm xuống, pháp luật chia sao thì chia.
– Nhưng nếu còn sống mà đã thấy con cái so đo, tính toán hơn thua, thì bố mẹ không yên lòng giao gì cả.
Không khí trong phòng công chứng nặng nề đến nghẹt thở.
Ra khỏi đó, tôi thấy chân mình run run. Cái tôi mong chờ bấy lâu — “phần hơn” — không những không có, mà còn để lộ lòng tham của chính mình.
Trên đường về, chị gái khẽ nói với tôi một câu, rất nhỏ:
– Em à… giàu hay nghèo là do lựa chọn của mỗi người.
– Nhưng cha mẹ chỉ có một. Đừng để đến lúc mất rồi mới thấy… mình đã tính toán quá nhiều.
Tối hôm đó, tôi nằm trằn trọc không ngủ.
7 tỷ vẫn còn đó.
Nhưng niềm tin của bố mẹ dành cho tôi… thì đã sứt mẻ.
Và tôi hiểu ra một điều đau đớn:
👉 Không phải lúc nào người đòi nhiều hơn cũng là người thiếu thốn nhất.
👉 Có khi, thứ họ thiếu chính là… lòng biết đủ.