Chồng m//ặt dày đòi lấy 10 tỷ mua nhà cho nhân tình, vợ vẫn vui vẻ đồng ý nhưng tới ngày ả ta dọn đến nhà mới chị quyết định đ-ánh úp bằng màn l::ật kèo ở phút 89 lấy lại tất cả cho các con mình…

Chồng m//ặt dày đòi lấy 10 tỷ mua nhà cho nhân tình, vợ vẫn vui vẻ đồng ý nhưng tới ngày ả ta dọn đến nhà mới chị quyết định đ-ánh úp bằng màn l::ật kèo ở phút 89 lấy lại tất cả cho các con mình…

“Cô ký đi, rồi chuyển 10 tỷ vào tài khoản cho tôi. Tôi cần mua căn hộ cao cấp cho Ngọc. Cô ấy đang ma::ng th::ai con trai tôi, tôi không thể để cô ấy chịu thiệt thòi.” Hùng né::m xấp hồ sơ xuống mặt bàn kính, âm thanh chát chúa vang lên trong căn phòng khách sang trọng lạnh lẽo. Anh ta nhìn tôi – người vợ đã đầu g:ối tay ấ:p 10 năm qua – bằng ánh mắt ráo hoảnh, không chút tình nghĩa.

Tôi đặt ly trà hoa cúc xuống, chỉnh lại vạt áo lụa, mỉm cười nhẹ nhàng: – Anh muốn 10 tỷ để mua nhà cho cô ta, rồi sau đó anh sẽ ly hôn và để lại quyền nuôi con cho tôi? – Đúng thế! – Hùng hất hàm – Cô thông minh thì nên biết điều. Tiền trong két là tài sản chung, tôi có quyền lấy một nửa.

Tôi im lặng vài giây, giả vờ suy tư, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt chồng: – Được thôi. Em đồng ý. Thậm chí, em sẽ đứng ra lo thủ tục mua bán giúp anh để anh đỡ mất công. Miễn là anh vui, và các con không phải chứng kiến cảnh bố mẹ c:ãi vã. Hùng sững sờ. Anh ta đã chuẩn bị sẵn kịch bản tôi sẽ khóc lóc, g:ào th:ét hay gọi điện mách bố mẹ hai bên. Nhưng thái độ bình thản đến lạ lùng của tôi khiến anh ta vừa mừng vừa lo.

Nhưng rồi, sự háo hức về tổ ấm mới với cô bồ trẻ đẹp đã đánh bay mọi nghi ngờ.

Ba tuần sau đó là những ngày tôi bận rộn ngược xuôi. Tôi rút 10 tỷ từ sổ tiết kiệm, trực tiếp liên hệ cò đất, chọn căn hộ view sông đẹp nhất khu Ruby Garden. Thậm chí, tôi còn tận tình dẫn ả nhân tình của chồng – Ngọc – đi chọn nội thất. Ngọc năm nay mới 24t, trẻ măng, mắt s:ắc như d::ao cau. Ả nhìn tôi vẻ đắc thắng, thi thoảng còn buông lời m:ỉa m:ai: – Chị Hiền đúng là người vợ quốc dân. Chồng bỏ đi theo em mà chị vẫn chu đáo thế này, bảo sao anh Hùng chán chị. Đàn bà quá ngoan thì tẻ nhạt lắm.

Tôi chỉ cười, tay vân vê chiếc nhẫn cưới đã lỏng lẻo: – Ừ, chị già rồi, chỉ mong anh ấy hạnh phúc. Căn nhà này coi như quà chị tặng hai người. Ngày bàn giao nhà cũng đến. Hùng hớn hở ký vào một xấp giấy tờ dày cộp mà tôi đưa. – Đây là thủ tục sang tên và đăng ký điện nước, anh ký nhanh kẻo bên công chứng họ về – Tôi giục. Hùng liếc qua loa rồi ký xoẹt một cái, tâm trí anh ta đang đặt vào bữa tiệc tân gia tối nay với Ngọc…

…Anh ta đâu ngờ, chữ ký đó chính là nhát dao tự tay mình cắt đứt tất cả.

Đúng 16 giờ chiều, khi Ngọc hí hửng kéo vali bước vào căn hộ mới, còn Hùng đang gọi điện khoe khoang với bạn bè về “tổ ấm con trai”, thì chuông cửa vang lên.

Ba người đàn ông mặc vest chỉnh tề bước vào. Một người tự giới thiệu là công chứng viên, một người là luật sư, người còn lại là đại diện ngân hàng.

Hùng cau mày:
– Các anh vào nhầm nhà rồi.

Luật sư mỉm cười, quay sang tôi:
– Thưa chị Hiền, chúng tôi đến theo yêu cầu của chị.

Ngọc bắt đầu bồn chồn.
Hùng quay sang tôi:
– Cô làm cái trò gì thế?

Tôi chậm rãi lấy từ túi xách ra bộ hồ sơ gốc, đặt lên bàn kính:
– Không trò gì cả. Chỉ là… hoàn tất nốt phần việc cuối cùng.

Luật sư mở hồ sơ, đọc rõ ràng từng chữ:

  1. 10 tỷ đồng dùng mua căn hộ không phải tài sản chung – đó là tiền thừa kế riêng tôi nhận từ bố mẹ, đã được công chứng từ 6 năm trước.

  2. Căn hộ Ruby Garden đứng tên tôi và hai con, không hề có tên Hùng.

  3. Xấp giấy anh ký ban nãy không phải sang tên nhà, mà là:

    • Giấy từ chối quyền tài sản chung

    • Giấy xác nhận ngoại tình dẫn đến đổ vỡ hôn nhân

    • Giấy ủy quyền toàn bộ quyền định đoạt tài sản cho vợ

Không khí đông cứng.

Hùng tái mét, giật lấy giấy:
– Không thể nào… cô lừa tôi?!

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng bình thản đến tàn nhẫn:
– Không.
Em chỉ để anh ký đúng những gì anh xứng đáng phải ký.

Ngọc hét lên:
– Anh bảo nhà này là của em mà!

Tôi quay sang ả, mỉm cười:
– À quên, quà cho em đây.

Luật sư đặt thêm một phong bì:
Đơn kiện yêu cầu xác minh thai nhi, kèm theo yêu cầu bồi thường danh dự nếu có gian dối.

Ngọc chết lặng.
Hùng lảo đảo ngồi sụp xuống sofa.

Đúng lúc ấy, điện thoại Hùng rung lên.
Tin nhắn từ ngân hàng:

Tài khoản của ông đã bị phong tỏa theo yêu cầu tòa án.

Tôi đứng dậy, chỉnh lại áo, giọng nhẹ tênh:
– Anh yên tâm.
Em không lấy của anh thứ gì không phải của em.
Nhưng mọi thứ thuộc về các con, em sẽ không để anh hay bất kỳ ai cướp đi.

Tôi quay sang công chứng viên:
– Nhờ các anh hoàn tất thủ tục.

Rồi tôi nhìn Hùng, lần cuối:
– Nhà này, 10 tỷ này, và cả cuộc sống an nhàn anh tưởng sẽ có…
chưa bao giờ thuộc về anh cả.

Bảo vệ được gọi tới.

Ngọc ôm vali khóc lóc.
Hùng bị mời ra ngoài trong ánh mắt tò mò của hàng xóm.

Cánh cửa căn hộ khép lại.

Tối hôm đó, tôi đưa hai con về nhà cũ.
Ba mẹ con ăn bát mì gói, nhưng lòng tôi nhẹ như chưa từng nặng nề.

Tôi ôm các con, thì thầm:

“Mẹ có thể thua một người đàn ông.
Nhưng mẹ sẽ không bao giờ thua khi bảo vệ tương lai của các con.”

Và đến phút 89 của ván cờ hôn nhân ấy,
kẻ tưởng mình thắng đậm nhất… lại là người mất sạch nhất.