Trong lúc chồng tôi đang mắng tôi xối xả vì mang thai con gái, nhân tình của chồng xuất hiện ở nhà tôi rồi hét lên: “Kết thúc đi! Đứa bé đó thậm chí còn không phải con anh” Đúng lúc này, bố tôi xuất hiện – người đàn ông giàu nhất phố, họ không thể ngờ được bố tôi đã…

Trong lúc chồng tôi đang mắng tôi xối xả vì mang thai con gái, nhân tình của chồng xuất hiện ở nhà tôi rồi hét lên: “Kết thúc đi! Đứa bé đó thậm chí còn không phải con anh” Đúng lúc này, bố tôi xuất hiện – người đàn ông giàu nhất phố, họ không thể ngờ được bố tôi đã…

Căn nhà bỗng trở nên ngột ngạt, đầy căng thẳng. Linh, 30 tuổi, đứng lặng lẽ trong phòng khách, đôi tay ôm bụng bầu gần 7 tháng. Cô không biết phải làm gì khi Minh, chồng cô, đang quát mắng cô không thương tiếc.

“Linh, sao em không thể sinh một đứa con trai như người ta? Cái thai này… là con gái, chẳng có ích gì cả!” – Minh hét lên, giọng đầy phẫn nộ, mắt trừng trừng nhìn vợ.

Linh cảm thấy như thế giới của mình đang sụp đổ. Cô đã cố gắng hết sức để sinh con khỏe mạnh, vậy mà tất cả những gì cô nhận được chỉ là những lời lẽ cay nghiệt. Cô chỉ muốn tìm một góc tối, che giấu đi nỗi đau trong lòng. Cô không biết mình còn có thể chịu đựng được bao lâu nữa. Cái th-ai trong bụng, tuy là con gái, nhưng lại là niềm hy vọng của cô, là cuộc sống của cô.

Ngay khi đó, một tiếng gõ cửa vang lên. Linh không nghĩ gì nhiều, cô mệt mỏi quá, chẳng có tâm trạng để tiếp đón ai. Nhưng cánh cửa bất ngờ bị đẩy tung ra. Mỹ, nhân tình của Minh, đứng đó, với vẻ mặt đầy tức giận.

“Minh, anh không còn cách nào khác sao? Kết thúc đi!” – Mỹ hét lên, giọng đầy giận dữ. “Đứa bé đó thậm chí còn không phải con anh!”

Linh ngỡ ngàng, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Câu nói như một nhát da;/o đâm thẳng vào trái tim cô. Cô bàng hoàng nhìn Minh, hỏi trong sự đau đớn: “Anh… anh đã làm gì?”
Minh không nói gì, chỉ cúi mặt, không dám đối diện với Linh. Mỹ bước vào phòng, ánh mắt khinh bỉ nhìn Linh như thể cô là một người xa lạ. “Anh ta đã làm tất cả với tôi, Linh, nhưng anh ta không phải là cha của đứa bé trong bụng em đâu!”

Cả không gian như bị đông lại. Linh cảm thấy như mình không thể thở nổi. Cô nhìn Minh, người chồng mà cô đã yêu thương và hy sinh, bây giờ lại đứng yên lặng, không nói một lời. Cảm giác bị phản bội và tổn thương khiến cô không thể chịu đựng thêm nữa.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc tồi tệ nhất, cánh cửa bất ngờ bật mở lần nữa. Bố Linh, người đàn ông nổi tiếng giàu có và quyền lực nhất khu phố, bước vào. Ông mặc một bộ vest đen, dáng đi đứng tự tin, ánh mắt sắc lạnh, nhưng hôm nay, ánh mắt ông lại đầy sự kiên quyết.

Linh nhìn thấy bố mình, đôi mắt cô bắt đầu rơm rớm. Từ nhỏ, cô luôn được cha bảo vệ, nhưng bây giờ, cô không muốn ông phải can thiệp vào cuộc sống của mình. Cô cảm thấy có lỗi vì đã không thể tự mình giải quyết chuyện này. Nhưng ông đã xuất hiện đúng lúc, như một ánh sáng soi đường.

Bố Linh nhìn thấy Minh và Mỹ đang đứng trước mặt mình. Ông không nói gì ngay, chỉ lặng lẽ quan sát. Đến khi Mỹ bắt đầu định nói thêm gì đó, ông bước đến, giọng trầm và lạnh như băng.

…ông bước thẳng tới, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người.

“Cháu nói xong chưa?” – bố Linh hỏi Mỹ, giọng chậm rãi nhưng nặng như đá đè ngực.

Mỹ khựng lại, bỗng thấy sống lưng lạnh toát. Minh vội lên tiếng, giọng lạc hẳn:
“Bác… bác hiểu lầm rồi, chuyện này là chuyện vợ chồng cháu…”

Bố Linh cười nhạt. Một nụ cười khiến cả căn phòng im bặt.

“Vợ chồng?” – ông nhấn từng chữ – “Vậy để tôi nói cho rõ sự thật mà các người chưa kịp biết.”

Ông ra hiệu cho trợ lý đi cùng, đặt lên bàn một xấp hồ sơ và một phong bì niêm phong.

“Thứ nhất,” ông nhìn thẳng Minh,
“đứa bé trong bụng Linh đúng là con của cậu. Đây là kết quả xét nghiệm ADN mà tôi yêu cầu bệnh viện làm từ tháng trước, khi Linh gọi cho tôi trong nước mắt.”

Mỹ tái mét, miệng há ra nhưng không thốt được lời nào.

“Thứ hai,” ông tiếp tục, giọng lạnh hơn,
“căn nhà các người đang đứng đây, cậu nghĩ là mua bằng tiền của cậu à?”

Ông đẩy tập giấy về phía Minh.

“Hợp đồng mua nhà đứng tên Linh, tiền là của tôi chuyển trực tiếp. Tôi chỉ muốn con gái mình có một gia đình yên ổn, không ngờ lại nuôi ong tay áo.”

Minh run rẩy, mồ hôi túa ra trên trán.
“Bác… cháu… cháu không biết…”

“Cậu không biết?” – bố Linh cắt ngang – “Hay là không muốn biết?”

Ông quay sang Mỹ, ánh mắt sắc như dao:
“Còn cô, việc vu khống, xâm nhập trái phép nhà người khác, tôi đã cho luật sư chuẩn bị hồ sơ. Nếu muốn thử cảm giác đứng trước tòa, tôi sẵn sàng.”

Mỹ lảo đảo lùi lại, mặt trắng bệch. Cô ta quay sang Minh cầu cứu, nhưng Minh lúc này chỉ biết cúi gằm mặt.

Bố Linh bước đến bên Linh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai con gái – giọng ông lúc này trầm xuống, ấm áp đến nghẹn ngào:
“Con không cần phải chịu đựng thêm nữa. Có bố ở đây rồi.”

Linh bật khóc. Lần đầu tiên sau bao tháng ngày nhẫn nhịn, cô cho phép mình yếu đuối.

Ông quay lại, dứt khoát:
“Minh, cậu có hai lựa chọn.
Một: ký vào đơn ly hôn thuận tình ngay hôm nay, rời khỏi căn nhà này với đúng những gì cậu mang tới.
Hai: để tôi làm cho cậu trắng tay, cả danh dự lẫn sự nghiệp.”

Không cần suy nghĩ, Minh ký. Tay anh ta run đến mức không cầm nổi bút.

Chỉ một tiếng sau, Minh và Mỹ xách vali rời đi trong ánh mắt tò mò của hàng xóm. Người từng mắng vợ mình vì “không sinh được con trai” giờ đây không còn chỗ đứng ngay chính mái nhà ấy.

Bố Linh đóng cửa lại, quay sang con gái, khẽ nói:
“Con gái hay con trai đều là máu mủ. Nhưng quan trọng nhất là… con phải được sống trong tôn trọng.”

Linh ôm bụng bầu, nước mắt rơi xuống nhưng môi lại mỉm cười. Cô thì thầm:
“Con gái à… từ hôm nay, mẹ con mình tự do rồi.”

Và đến lúc đó, tất cả họ mới hiểu ra một điều muộn màng:

Đụng vào một người phụ nữ cam chịu thì chưa chắc có chuyện gì.
Nhưng đụng vào con gái của một người cha luôn âm thầm bảo vệ…
thì cái giá phải trả là cả cuộc đời.