Vừa ký đơn l/y h/ôn, mẹ chồng trao ngay biệt thự 50 tỷ cho tiểu tam – rồi tá/i m/ặt khi nghe giúp việc nói một câu…

Vừa ký đơn l/y h/ôn, mẹ chồng trao ngay biệt thự 50 tỷ cho tiểu tam – rồi tá/i m/ặt khi nghe giúp việc nói một câu…

Ngôi biệt thự giữa trung tâm Hà Nội sáng rực ánh đèn. Hôm ấy, là ngày Thu ký vào tờ đơn l///y h////ôn, khép lại cuộc hô/n nhâ//n kéo dài 7 năm đầy nước mắt.
Cô bước ra khỏi căn phòng lạ/nh lẽ/o, lòng nặng trĩu. Bảy năm làm dâu nhà họ Trần, cô từng nghĩ chỉ cần hết lòng thì sẽ được đền đáp. Nhưng cô đã nhầm – tình yêu của người đàn ông tên Nam, chồng cô, vốn chẳng đủ kiên định trước c///ám d///ỗ, còn mẹ chồng thì chưa bao giờ xem cô là người nhà.

Người phụ nữ ấy – bà Hòa – từng là doanh nhân nổi tiếng. Từ khi Thu bước chân về làm dâu, bà luôn khi//nh kh///ỉnh:

– Nhà tôi đâu thiếu con dâu. Có người giỏi hơn, xinh hơn cô đầy ngoài kia!

Thu nhẫn nhịn, làm tròn bổn phận, chăm sóc Nam, chăm cả mẹ chồng khi bà bệnh. Cô nghĩ rồi một ngày bà sẽ hiểu tấm lòng mình. Nhưng khi Nam ng/////oại t*nh với cô thư ký trẻ, bà Hòa không những không trá//ch con trai, mà còn mắ//ng ngược lại con dâu:

– Đàn ông thành đạt ai mà chẳng có chỗ “gi///ải kh////uây”. Cô làm vợ mà không giữ được chồng, lỗi là ở cô!

Thu không khóc, chỉ lặng lẽ gom đồ. Cô biết, khi niềm tin đã vỡ, chẳng có gì hàn gắn được nữa.

Sáng hôm ấy, tại văn phòng công chứng, hai người đặt bút ký. Nam không một lần nhìn cô, chỉ vội vã rút ra ngoài nghe điện thoại. Giọng anh hạ thấp, ngọt ngào:
– Em đợi anh nhé, xong việc anh qua ngay. Biệt thự anh hứa sẽ làm quà cho em, mẹ anh cũng đồng ý rồi.
Câu nói đó như nh//át d//ao cuối cùng. Thu khẽ cười – nụ cười của người đã hết nước mắt.

Buổi chiều, tại nhà họ Trần, bà Hòa tổ chức tiệc nhỏ. Cô ti//ểu ba tên Linh – cô gái mới ngoài hai mươi, váy đỏ lộng lẫy, môi cười rạng rỡ. Bà Hòa nắm tay Linh â/u yế/m như con gái ruột:

– Từ nay con là người nhà này. Biệt thự ở ven hồ anh Nam đứng tên, mẹ đã bảo sang cho con.

Linh ôm chặt bà, rưng rưng cảm ơn. Còn Nam, ánh mắt lấp lánh tự mãn.

Bên góc nhà, bà giúp việc tên Hạnh – người đã làm việc ở đây hơn mười năm – lặng lẽ quan sát. Bà nhìn quanh, thấy Thu đứng ngoài cổng, im lặng như tượng đá.
Tiệc tàn, mọi người ra về. Bà Hòa hí hửng mở rư//ợu vang, nâng ly:
– Hôm nay, nhà ta đón dâu mới. Mẹ tin con Linh sẽ mang lại hạnh phúc cho Nam hơn cái thứ “cũ kỹ” kia.
Cả nhà cười rộ. Nhưng đúng lúc ấy, bà Hạnh đặt ly trà xuống bàn, chậm rãi nói:
– Bà ơi, tôi không dám xen vào chuyện chủ, nhưng có điều này… nếu bà biết, chắc bà sẽ không cười nổi.
Bà Hòa nhíu mày:
– Bà nói gì vậy?
Bà Hạnh nhìn Linh, giọng ru/n ru/n:
– Cô Linh này… chính là…

chính là người đã từng phá nát gia đình con trai cả của bà.

Câu nói vừa dứt, chiếc ly trên tay bà Hòa rơi xuống, vỡ choang giữa sàn nhà.

Không khí đông cứng.

Nam quay phắt lại:

– Bà nói cái gì?!

Bà Hạnh hít một hơi thật sâu, như đã chờ khoảnh khắc này suốt mười năm làm giúp việc trong căn nhà ấy:

– Mười ba năm trước, khi cậu Trí – con trai lớn của bà – còn sống, cậu ấy yêu một cô gái làm phục vụ quán bar. Cô gái đó mang thai, ép cưới. Cậu Trí phản đối thì cô ta đe dọa, đòi tiền… Sau đó cậu Trí tai nạn xe, chết trên đường cao tốc.

Căn phòng lặng đến mức nghe rõ tiếng thở gấp.

Bà Hòa tái mét, môi run run:

– Cô… cô đang nói nhảm gì vậy?!

Bà Hạnh nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt đau xót:

– Tôi không nhầm đâu. Chính tôi là người đưa bà đi nhận dạng thi thể cậu Trí. Cũng chính tôi đã nhìn thấy cô Linh này đứng ngoài bệnh viện, nhận tiền “bồi thường” rồi bỏ đi ngay trong đêm.

Linh lùi lại một bước, gương mặt trắng bệch. Son môi đỏ rực bỗng trở nên lạc lõng.

Nam chết sững:

– Linh… có đúng không?

Linh mím môi, cố lấy lại bình tĩnh, cười gượng:

– Bà ta nói linh tinh thôi anh Nam. Em còn trẻ, làm sao liên quan đến chuyện mười mấy năm trước được?

Thu – người vẫn đứng im lặng ngoài cổng từ nãy – lúc này bước vào.

Giọng cô nhẹ, nhưng sắc như dao:

– Vì lúc đó cô ta mới mười tám tuổi. Em gái sinh đôi với tôi. Tôi nhớ rất rõ.

Tất cả quay ngoắt về phía Thu.

Nam há hốc miệng:

– Em… em nói gì?

Thu nhìn Linh, ánh mắt bình thản đến đáng sợ:

– Linh là em gái tôi. Cùng mẹ khác cha. Mười ba năm trước, nó dụ dỗ anh Trí, mang thai rồi đòi tiền. Sau khi anh ấy mất, nó phá thai, cầm tiền bỏ đi. Tôi biết… vì chính mẹ tôi đã khóc lóc cầu xin tôi im lặng để “giữ thanh danh cho gia đình”.

Linh gào lên:

– Chị im đi!

Thu mỉm cười:

– Tôi đã im suốt mười ba năm. Và im suốt bảy năm làm dâu nhà này. Nhưng hôm nay thì không.

Bà Hòa choáng váng, loạng choạng ngồi phịch xuống ghế:

– Trời ơi… vậy mà… vậy mà tôi giao cả căn biệt thự cho cô ta?!

Bà quay sang Linh, giọng run rẩy vì uất hận:

– Con… con quái vật!

Nam bước lùi, nhìn Linh như nhìn người xa lạ.
Còn Linh, biết không thể chối, gào lên điên loạn:

– Thì sao chứ?! Con trai bà chết là do nó ngu! Tôi chỉ biết nắm lấy cơ hội để đổi đời thôi!

BỐP!

Một cái tát vang trời.

Không phải của Nam.
Không phải của Thu.

Mà là của bà Hòa.

Bà run rẩy, nước mắt trào ra:

– Tao đã đuổi nhầm người… và rước nhầm quỷ vào nhà.

Thu khẽ cúi đầu:

– Biệt thự đó… vốn dĩ đứng tên tôi từ ba năm trước. Mẹ ký giấy sang tên khi nằm viện. Tôi chưa từng nói, vì nghĩ giữ được gia đình. Giờ thì… không cần nữa.

Cô quay lưng bước đi.

Sau lưng, bà Hòa gục xuống, khóc nấc lên lần đầu tiên trong đời.
Nam đuổi theo, gọi với:

– Thu… anh xin lỗi…

Thu không quay lại.

Bởi có những cánh cửa, đóng lại rồi thì không bao giờ mở nữa.