Chồng lén lấy tr/ộm 300 triệu tiết kiệm về quê xây m/ộ để “lấy oai” với hàng xóm mặc vợ mới si::nh nh/ịn đ/ói ăn cháo loãng trong căn nhà trọ tồi tàn 10m2. Để rồi 1 tuần sau nhận c:;ái k::ết đắng chát…

Chồng lén lấy tr/ộm 300 triệu tiết kiệm về quê xây m/ộ để “lấy oai” với hàng xóm mặc vợ mới si::nh nh/ịn đ/ói ăn cháo loãng trong căn nhà trọ tồi tàn 10m2. Để rồi 1 tuần sau nhận c:;ái k::ết đắng chát…

Căn phòng trọ vỏn vẹn 10 mét vuông nằm sâu trong con ngõ nhỏ. Mùi ẩm mốc bốc lên từ vách tường nứt nẻ hòa lẫn với mùi sữa chua loét, mùi tã lót chưa kịp giặt tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Hương ngồi bó gối ở góc giường cho đứa con mới si//nh hơn 1 tháng đang ngủ chập chờn vì rét và đói. Bụng Hương réo lên ùng ục. Đã hai ngày nay, cô chỉ dám ăn cơm trắng chan nước mắm, nhường chút thịt ít ỏi còn sót lại để nấu cháo loãng lấy nước uống cho có sữa.

Hương cầm chiếc điện thoại, tay run run đăng nhập vào ứng dụng ngân hàng lần thứ n trong ngày. Số dư: 50.000 VNĐ. Cô chết lặng. Mới tuần trước, trong tài khoản này có tròn 300 triệu. Đó là số tiền vợ chồng cô tích cóp suốt 5 năm trời nhịn ăn nhịn mặc, cộng với tiền thai sản cô vừa nhận được. Số tiền ấy là “phao cứ/u s/inh”, là kế hoạch để Hương ở nhà chăm con 6 tháng, là tiền bỉm sữa, tiền tiêm chủng, và là hy vọng để cuối năm nay anh chị đổi sang một căn phòng trọ rộng hơn một chút.

Thẻ ATM và mật khẩu, Thành – chồng cô giữ. Cách đây 1 tuần, Thành bảo về quê có việc gấp, tiện thể rút ít tiền lo đám giỗ đầu cho bố. Hương tin chồng, không mảy may nghi ngờ. Nhưng giờ đây, 300 triệu đã “bốc hơi”. Tiếng xe máy quen thuộc nổ giòn tan ngoài cửa. Thành về. Khác với vẻ kh/ắc kh/ổ mọi ngày, hôm nay Thành bước vào phòng với khuôn mặt đ/ỏ g/ay vì m//en rư//ợu, miệng cười toe toét, giọng oang oang: “Vợ ơi! Dậy mà xem này! Tuyệt phẩm! Cả cái xã ấy không nhà nào bằng nhà mình!”

Thành lôi điện thoại ra, gí vào mặt Hương những bức ảnh chụp khu m//ộ bề thế, để rồi đêm ấy…

…đêm ấy, Hương không nói một lời.

Cô nhìn những bức ảnh trên màn hình điện thoại chồng:
ngôi mộ ốp đá hoa cương sáng loáng, mái vòm cao sừng sững, lư hương bằng đá xanh chạm trổ rồng phượng, phía trước còn dựng cả cổng tam quan. Góc ảnh nào cũng có bóng Thành đứng khoanh tay, ngẩng cao đầu, miệng cười hả hê, phía sau là mấy ông hàng xóm quê nhà trầm trồ, xuýt xoa.

“Em thấy chưa?” Thành vỗ ngực, giọng say men lẫn tự mãn.
“Bố anh dưới suối vàng chắc mát lòng mát dạ lắm. Cả làng giờ nhắc tới anh toàn gọi ‘thằng Thành xây mộ to nhất xã’. Đúng là bỏ tiền ra mới có tiếng nói!”

Hương siết chặt chiếc chăn mỏng quấn quanh người con nhỏ. Đứa bé khẽ ọ ẹ vì đói, đôi môi tím tái mím chặt. Cô cúi xuống, áp con vào ngực, nhưng sữa đã cạn khô vì nhiều ngày thiếu ăn.

“Tiền đâu anh làm cái này?” – cuối cùng cô hỏi, giọng khàn đặc.

Thành phẩy tay, thản nhiên như nói chuyện mua mớ rau:
“Thì tiền tiết kiệm chứ tiền đâu. Tiền để đấy rồi cũng tiêu, xây cho bố cái mộ cho oai, cho nở mày nở mặt với thiên hạ có sao đâu.”

Hương bật cười.
Một tiếng cười rất khẽ, nhưng khiến Thành khựng lại.

“Anh lấy hết rồi à?”
“Ừ. Gần hết. Có hơn hai trăm chín mươi. Còn mấy chục anh để lại cho em xoay xở. Ở trọ thì cần gì nhiều tiền thế.”

Hương không khóc.
Cô cũng không gào lên.

Chỉ lặng lẽ mở điện thoại, nhắn đúng một tin nhắn cho người chị họ làm bên ngân hàng:

Chị ơi, giúp em tra soát giao dịch rút tiền trái phép và tư vấn thủ tục ly hôn đơn phương với ạ.

Đêm đó, Thành ngủ say như chết sau cơn rượu.
Hương ngồi suốt đến sáng, bế con, nhìn từng vệt sáng le lói len qua ô cửa sổ vỡ kính.

Ba ngày sau, một phong bì dày được gửi tới phòng trọ.

Bên trong là giấy xác nhận giao dịch rút tiền không có chữ ký đồng thuận của cả hai vợ chồng – vì tài khoản đó đứng tên Hương, chỉ là cô từng ủy quyền miệng cho chồng sử dụng.
Kèm theo là đơn khởi kiện dân sựđơn yêu cầu phong tỏa tài sản.

Một tuần sau, Thành đang ngồi vênh mặt ở quê, tiếp khách tới thăm “khu mộ bạc tỷ” thì công an xã tìm tới.

“Anh Thành, mời anh về làm việc liên quan đến tố cáo chiếm đoạt tài sản.”

Cả làng xôn xao.

Chưa đầy hai giờ sau, quyết định kê biên tài sản hình thành từ nguồn tiền tranh chấp được công bố.
Ngôi mộ vừa xây xong, chưa kịp khánh thành, bị niêm phong.
Đá ốp phải tháo dỡ.
Cổng tam quan bị đập bỏ.

Danh tiếng “lấy oai” của Thành biến thành trò cười cay đắng.

Còn Hương, trong căn phòng trọ 10m², ôm con ngủ một giấc thật sâu lần đầu tiên sau sinh.

Vì cô biết,
người đàn ông dám để vợ mới sinh nhịn đói để đi xây mộ lấy sĩ diện…
đã chính thức chôn vùi chính cuộc hôn nhân của mình bằng bàn tay của anh ta.