Đê;m độ;ng ph;òng, giường cưới của tôi sậ;p ngay lúc cao trào. Ai cũng tưởng chuyện hài… cho đến khi tôi bật khóc nức nở vì biết nguồn gốc thật sự của nó. Và đó mới chỉ là khởi đầu cho cơn á;;c mộ;:ng sau cưới.

Đê;m độ;ng ph;òng, giường cưới của tôi sậ;p ngay lúc cao trào. Ai cũng tưởng chuyện hài… cho đến khi tôi bật khóc nức nở vì biết nguồn gốc thật sự của nó. Và đó mới chỉ là khởi đầu cho cơn á;;c mộ;:ng sau cưới.

Tôi và Duy quen nhau tám tháng thì cưới. Tình yêu của chúng tôi nhẹ nhàng như nắng sớm, Duy hiền, ít nói, còn mẹ chồng – bà An – là người phụ nữ nhỏ bé nhưng luôn nói những lời thấm thía.

Ngày dạm ngõ, bà nắm tay tôi:

— Con yên tâm, mẹ không giàu nhưng thương con như con gái.

Tôi tin bà. Tin đến mức chẳng nghĩ có ngày mình sẽ đứng giữa phòng, nước mắt chảy như mưa, còn chồng thì cứng đờ như tượng đá.

Nhưng đó là chuyện về sau.

Phòng tân hôn được trang trí đẹp như trong ảnh cưới. Gương, nến thơm, đèn vàng ấm áp… và chiếc giường gỗ lim mà mẹ chồng bảo:

— Giường này mẹ mua từ một người quen. Tốt lắm.

Chúng tôi cười ngại, rồi đêm ấy bắt đầu như bao cặp vợ chồng mới cưới.

Đến lúc… “cao trào”, bất ngờ rầm!.

Chiếc giường sập thẳng xuống đất .

…Chiếc giường sập thẳng xuống đất, phát ra một tiếng rầm khô khốc.

Mọi thứ dừng lại trong tích tắc.

Tôi hoảng loạn hét lên, còn Duy thì chết trân, tay vẫn chưa kịp buông tôi ra. Chân giường gãy gập, tấm phản nứt toác, nệm nghiêng sang một bên. Cả căn phòng im phăng phắc, rồi tiếng chân chạy rầm rập ngoài hành lang.

Cửa bật mở.

Mẹ chồng, bố chồng, cô chú… ai cũng xông vào. Có người che miệng cười ngượng, có người quay đi vì xấu hổ. Một bác họ buột miệng nói đùa:

— Trời đất, vợ chồng trẻ… mạnh quá!

Vài tiếng cười khúc khích vang lên.
Ai cũng nghĩ đó là một tai nạn hài hước đêm tân hôn.

Chỉ có tôi… đứng không vững.

Tôi cúi xuống, nhìn kỹ phần chân giường gãy. Không phải gãy vì lực.
Gỗ mục ruỗng, rỗng bên trong, bề mặt chỉ được sơn phủ rất khéo.

Tôi run run đưa tay chạm vào.
Mảnh gỗ bong ra, lộ lõi đen sì, bở vụn như bã mía.

— Giường này… cũ lắm rồi… — tôi thì thào.

Mẹ chồng bỗng khựng lại.

Ánh mắt bà An thoáng qua một tia gì đó rất nhanh… rồi biến mất. Bà bước tới, cười gượng:

— Ôi dào, đồ gỗ thì cái nào chẳng có lúc hỏng. Thôi, chuyện nhỏ, để mai mẹ gọi người sửa.

Nhưng tôi nhìn sang Duy.

Mặt anh tái nhợt.
Không phải xấu hổ.
Mà là… hoảng sợ.

Khi mọi người tản ra, chỉ còn hai vợ chồng trong căn phòng lộn xộn, tôi kéo tay anh, giọng run lên:

— Duy… anh biết cái giường này có vấn đề, đúng không?

Anh im lặng.

Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn cả tiếng giường sập.

— Duy! — tôi gằn giọng — Đây là giường cưới của vợ chồng mình. Anh nói thật cho em biết!

Cuối cùng, anh ngồi phịch xuống sàn, hai tay ôm mặt.

— Anh xin lỗi…

Tim tôi thắt lại.

— Xin lỗi vì cái gì?

Duy nói rất khẽ, từng chữ như rơi xuống nền gạch lạnh:

— Cái giường đó… là giường cũ.
— Của ai? — tôi hỏi, cổ họng nghẹn cứng.

Anh nhắm mắt lại.

— Của… vợ cũ của anh.

Tôi như bị ai đó tát thẳng vào mặt.

— Anh nói cái gì?

— Mẹ anh… không nỡ bỏ. Bà nói gỗ lim tốt, thay nệm mới là được. Anh… anh đã cãi, nhưng mẹ bảo tiết kiệm, với lại… “đồ cũ mà bền thì mới giữ được hạnh phúc”.

Tôi bật cười.
Một tiếng cười đứt quãng, rồi nước mắt trào ra không kìm được.

Hóa ra, đêm tân hôn của tôi…
Là trên chiếc giường từng chứng kiến cuộc hôn nhân khác.
Là trên thứ gỗ mục nát, được sơn phết để che đi sự thật.

Tôi khóc nức nở, ngồi sụp xuống nền nhà.

Không phải vì giường sập.
Mà vì niềm tin trong tôi vừa sụp đổ hoàn toàn.

Duy quỳ xuống bên tôi:

— Anh thề anh không cố ý. Anh nghĩ… chỉ là cái giường…

Tôi nhìn anh, nước mắt nhòe đi:

— Không, Duy.
Đó không phải là cái giường.
— Đó là cách mẹ anh nhìn em.
— Và là cách anh đã chọn… im lặng thay vì bảo vệ vợ mình.

Ngoài kia, trời đã gần sáng.
Ánh đèn vàng trong phòng tân hôn bỗng trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ.

Và tôi hiểu ra một điều:
👉 Cơn ác mộng sau cưới… chỉ vừa mới bắt đầu.