Suốt 4 năm mẹ đi thêm bước nữa, tôi chưa một lần trở về nhà vì giận. Thế nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy cha dượng, tôi đứng ch//ết lặng không thốt nên lời…

Suốt 4 năm mẹ đi thêm bước nữa, tôi chưa một lần trở về nhà vì giận. Thế nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy cha dượng, tôi đứng ch//ết lặng không thốt nên lời…

Tôi tên là Lâm, hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học. Trong suốt bốn năm học, tôi chưa một lần về quê.

Không phải vì bận. Mà vì… tôi không muốn gặp cha dượng.

Tôi vẫn nhớ rõ ngày mẹ gọi lên ký túc xá, giọng bà run run:

— Lâm… mẹ muốn nói với con… mẹ sắp tái hôn.
Tôi ch//ết lặng. Cha tôi m;;ất khi tôi 16 tuổi. Mới ba năm sau, mẹ đã tái h;;ôn. Tôi cảm giác như mình bị phản bội. Tôi bảo bà:

— Mẹ sống sao cũng được. Con không về nữa.
Và tôi giữ lời suốt 4 năm.
Mẹ ít gọi tôi. Tôi càng ít gọi về hơn. Giữa chúng tôi dần trở thành khoảng trống lạnh lẽo như hai người xa lạ.
Mãi đến ngày tốt nghiệp, nhà trường thông báo mỗi sinh viên có thể mời gia đình lên chụp hình. Cả lớp vui mừng, ai cũng gọi cha mẹ rộn ràng.
Còn tôi ngồi im.
Nhưng đêm đó, thấy bạn bè nói chuyện về gia đình, tim tôi bỗng thắt lại.
Tôi mở máy, gõ tin nhắn ngập ngừng gửi cho mẹ:
“Mai con tốt nghiệp. Nếu mẹ rảnh… mẹ đến nhé.”
Chỉ vài phút sau, bà trả lời:
“Mẹ sẽ đến. Mẹ và… chú Khánh.”
Tôi siết điện thoại, bàn tay run nhẹ. Tôi không muốn gặp chuyện đó. Nhưng rồi tôi nghĩ: Không sao, miễn mẹ đến là được…
Tôi không biết rằng ngày mai sẽ thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi.

Sáng hôm sau, sân trường đông nghịt người.

Tôi đứng giữa dòng sinh viên áo cử nhân xanh thẫm, tay cầm tấm bằng còn thơm mùi giấy mới, mắt không ngừng nhìn về phía cổng.

Ai cũng có người thân bên cạnh. Mẹ chỉnh lại cổ áo cho con. Cha cười vang, vỗ vai tự hào. Có người được cả đại gia đình kéo đến, hoa ôm không xuể.

Còn tôi… đứng một mình.

Tôi tự nhủ: Chắc mẹ kẹt xe. Hoặc… bà đổi ý.

Đúng lúc ấy, từ xa, tôi thấy một dáng người quen thuộc.

Mẹ tôi.

Bà gầy hơn trong trí nhớ của tôi. Tóc có sợi bạc. Bà đứng lúng túng ở cổng, tay ôm bó hoa nhỏ, ánh mắt đảo quanh như sợ tôi không nhận ra.

Và bên cạnh bà… là một người đàn ông trung niên.

Tôi quay đi.

Tim đập mạnh. Cổ họng khô khốc. Tôi đã chuẩn bị sẵn thái độ lạnh nhạt, thậm chí là phớt lờ.

Nhưng rồi tôi nghe mẹ gọi, giọng run run:

— Lâm…

Tôi quay lại.

Và đúng khoảnh khắc ánh mắt tôi chạm vào người đàn ông kia…
tôi đứng ch//ết lặng, không thốt nên lời.

Ông mặc áo sơ mi cũ màu xám, đã sờn ở cổ tay. Quần tây đen được ủi thẳng thớm. Đôi giày da bạc màu, rõ ràng không phải đồ mới.

Nhưng điều khiến tôi không thể rời mắt…
ánh nhìn của ông.

Không phải ánh nhìn của một người chồng mới, càng không phải ánh nhìn dè chừng của “cha dượng”.

Đó là ánh nhìn…
rất quen.

Giống hệt ánh nhìn của cha tôi năm nào, mỗi lần đứng chờ tôi trước cổng trường cấp ba.

Ông hơi cúi đầu khi thấy tôi nhìn sang. Hai bàn tay đan vào nhau, lúng túng như một đứa trẻ làm điều gì đó sợ bị trách mắng.

Mẹ tôi bước lên một bước, khẽ nói:

— Đây là… chú Khánh.

Ông vội vàng cúi người:

— Chào con… chú là Khánh.

Giọng ông khàn, nhỏ, run run.

Tôi không đáp.

Trong đầu tôi lúc đó là hàng trăm câu hỏi, nhưng không câu nào thoát ra được.

Bất chợt, một bạn học chạy đến vỗ vai tôi:

— Lâm! Gia đình cậu à? Chụp hình chung đi!

Tôi chưa kịp phản ứng, người đàn ông ấy đã bước lùi lại một bước, lắc đầu:

— Con cứ chụp với mẹ đi. Chú đứng ngoài cũng được.

Câu nói đó…
đâm thẳng vào ngực tôi.

Không giận dữ.
Không ép buộc.
Không chiếm chỗ.

Chỉ là… tự rút lui.

Mẹ nhìn ông, ánh mắt thoáng buồn. Rồi bà quay sang tôi, khẽ hỏi:

— Con… có muốn chụp chung không?

Tôi im lặng vài giây.

Rồi tôi nghe chính mình nói, giọng khàn khàn:

— …Chụp đi.

Người đàn ông ấy sững lại. Ông nhìn tôi, như không tin vào tai mình.

Khi chúng tôi đứng cạnh nhau, tôi nhận ra vai ông hơi run. Ông đứng cách tôi một khoảng rất nhỏ, không dám chạm vào.

Đến lúc thợ ảnh nói:

— Người nhà đứng sát vào chút nhé!

Tôi chưa kịp phản ứng thì…
ông Khánh khẽ dịch sang, rồi lại dừng, do dự.

Tôi chủ động bước lại.

Chỉ một bước thôi.

Nhưng khoảnh khắc đó, tôi nghe rõ tiếng ông hít sâu, như đang cố kìm một thứ cảm xúc nào đó.

Tấm ảnh được chụp.

Đèn flash lóe lên.

Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy…
tôi bỗng nhận ra:

Người đàn ông này, suốt 4 năm qua, đã đứng ở đâu trong cuộc đời của mẹ tôi.
Và có lẽ… cũng đứng ở một nơi rất xa, rất lặng, trong cuộc đời tôi.