Mẹ chồng ch;ê con dâu quê mùa, bà không cho ngồi ăn chung mâm mà bắt con dâu ngồi trong xó bếp. Đến ngày bà nằm liệt mới b;à;;ng ho;;à;;ng biết về gia thế của nhà thông gia. Con dâu chỉ để lại một tấm danh thiếp rồi rời đi khiến bà số;/c nặng…

Mẹ chồng ch;ê con dâu quê mùa, bà không cho ngồi ăn chung mâm mà bắt con dâu ngồi trong xó bếp. Đến ngày bà nằm liệt mới b;à;;ng ho;;à;;ng biết về gia thế của nhà thông gia. Con dâu chỉ để lại một tấm danh thiếp rồi rời đi khiến bà số;/c nặng…

Bà Hoa – một người đàn bà khét tiếng– luôn tự hào mình là người đàn bà đảm đang, khéo vun vén, thế nên hiện tại cũng có của ăn của để.

Khi con trai bà – Hưng – đưa vợ từ quê về cưới, bà đã chẳng ưa ngay từ lần đầu gặp mặt:

“Con dâu mà quê mùa, giọng nói thì đặc sệt dân Nam Định, chắc học hết cấp 2 là cùng. Mặt mũi thì tù tù như cục đất, lấy về chỉ tổ làm x;ấu mặt nhà chồng.”
Từ ngày về làm dâu, Mai – cô con dâu hiền lành – luôn bị xếp ngồi ăn dưới góc bếp. Bữa cơm nào bà Hoa cũng chỉ đạo rõ ràng:

– “Mẹ ăn trên, chị ngồi dưới. Nhà tôi có trên dưới rạch ròi. Quê mà muốn ngồi chung à?”

Cả nhà không ai dám can ngăn. Hưng thì đi làm xa, một tuần mới về một lần, còn Mai thì luôn lặng lẽ cúi đầu, không hé răng.

Thời gian trôi, bà Hoa đột nhiên đổ b;/ệnh. Tai biến khiến nửa người bà li;/ệt, nằm một chỗ. Nhưng điều làm bà tức tối hơn cả… là Mai không còn ở nhà nữa.
Cô để lại một lá thư ngắn gọn:

“Con xin phép về quê lo việc gia đình vài hôm, nhờ chị Hai chăm mẹ giúp.”

Mỗi ngày, người chăm bà thay đổi. Khi thì người từ trung tâm y tế đến, khi thì bác sĩ đến tận nhà truyền nước.

Mọi chi phí đều được thanh toán sẵn. Bà bực mình hỏi con gái lớn:

– “Tiền đâu mà tụi bây gọi bác sĩ tư chăm mẹ?”

Cô con gái chỉ đưa bà một tấm danh thiếp ghi dòng chữ:

“Nguyễn Thị Mai – Phó Tổng Giám đốc điều hành Tập đoàn y tế quốc tế H.T.P”

Bà Hoa ch;/ết sững.

Thì ra, Mai không hề “quê mùa” như bà nghĩ. Không ngờ cô chính là đứa con gái duy nhất gia đình khét tiếng. Nhưng việc cu cấp chỉ dừng lại ở 3 tháng. 1 ngày đẹp trời, có người đi xe sang đến nhà báo tin cho bà Hoa…

…người đàn ông mặc vest đen chỉnh tề bước xuống từ chiếc xe sang đỗ trước cổng. Ông lễ phép cúi đầu với gia đình, rồi đi thẳng vào phòng nơi bà Hoa đang nằm.

– “Tôi là luật sư riêng của cô Nguyễn Thị Mai.”

Bà Hoa mở to mắt, tim đập dồn dập. Một cảm giác bất an lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Luật sư đặt chiếc cặp da xuống bàn, mở ra, giọng đều đều nhưng rõ ràng từng chữ:

– “Ba tháng vừa qua, cô Mai đã chi trả toàn bộ chi phí điều trị, bác sĩ riêng, thuốc men và điều dưỡng cho bà, đúng theo nghĩa vụ đạo đức của một người con dâu. Hôm nay, tôi đến để kết thúc phần trách nhiệm đó.”

– “Kết… kết thúc?” – giọng bà Hoa run rẩy – “Nó… nó không về nữa sao?”

Luật sư không trả lời ngay. Ông lấy ra một phong bì màu trắng, đặt lên bàn cạnh giường.

– “Đây là đơn ly hôn. Cậu Hưng đã ký. Phần tài sản chung, cô Mai không nhận một đồng. Cô ấy chỉ yêu cầu một điều: từ nay, hai bên không còn bất kỳ ràng buộc nào.”

Bà Hoa há miệng, nhưng không thốt nổi lời. Trong đầu bà hiện lên hình ảnh cô con dâu ngày nào lặng lẽ bưng mâm cơm, ngồi co ro trong xó bếp, ăn vội từng miếng nguội lạnh.

– “Cô Mai có nhắn lại,” luật sư nói tiếp, giọng trầm xuống, “rằng ba tháng vừa qua là ân nghĩa cuối cùng, cũng là để trả xong chữ ‘dâu’. Còn lại… cô ấy xin giữ cho mình một chút tự trọng.”

Luật sư đứng dậy, cúi chào:
– “Chúc bà mau hồi phục.”

Cánh cửa khép lại.
Trong căn phòng rộng, bà Hoa nằm bất động, nước mắt trào ra không kìm được.

Lần đầu tiên trong đời, bà hiểu thế nào là mất mát thật sự.

Không phải mất tiền.
Không phải mất người chăm sóc.

Mà là mất đi một người con dâu hiền lành, tử tế –
người mà bà từng khinh rẻ, từng đẩy xuống góc bếp,
đến khi nằm liệt mới biết…
mình đã coi thường cả một gia thế – và một nhân cách lớn.

Ngoài kia, nắng chiều rọi qua khung cửa sổ.
Còn trong lòng bà Hoa, chỉ còn lại một sự thật cay đắng:

Có những người,
khi họ lặng lẽ rời đi,
thì cả đời sau…
ta cũng không còn cơ hội để xin lỗi nữa.