Bị é::p ph//á th//a:i vì ngh::èo, 3 tháng sau mẹ người yêu qu//ỳ g/ối xin cưới vì con trai gặp “qu//ả b//áo” ngay đêm mưa gió. Quyết định của cô gái sau đó khiến người ta phải r//ợn ng//ười…
Bị é::p ph//á th//a:i vì ngh::èo, 3 tháng sau mẹ người yêu qu//ỳ g/ối xin cưới vì con trai gặp “qu//ả b//áo” ngay đêm mưa gió. Quyết định của cô gái sau đó khiến người ta phải r//ợn ng//ười…
Em và Hải yêu nhau được hơn một năm. Chúng em đều là dân tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp, đồng cảm hoàn cảnh nên nhanh chóng dọn về sống thử để tiết kiệm chi phí. Với giới trẻ bây giờ, chuyện này cũng chẳng lạ lẫm gì. Chúng em xác định nghiêm túc, cũng đã về ra mắt hai bên gia đình. Bố mẹ em thì quý Hải lắm, nhưng mẹ Hải – một người phụ nữ buôn bán sắc sảo ở chợ đầu mối – thì có vẻ không ưng em. Bà ch//ê nhà em thuần nông, không môn đăng hộ đối, sợ em “đà/o m/ỏ” con trai bà.
Ở với nhau được 2 tháng thì em dí/nh b//ầu. Lúc cầm que th//ử th//ai hai v//ạch, Hải vui lắm. Anh b/ế bổng em lên, vạch ra đủ thứ kế hoạch về ngôi nhà và những đứa trẻ. Em cứ ngỡ hạnh phúc đã nằm trong tầm tay. Cuối tuần đó, Hải hào hứng về quê thưa chuyện với mẹ để xin cưới gấp. Em ở lại thành phố, lòng khấp khởi chờ tin vui. Thế nhưng, tối chủ nhật Hải lên, khuôn mặt anh không còn nụ cười rạng rỡ nữa mà thay vào đó là sự u sầu, né tránh ánh mắt em.
Anh ngập ngừng mãi mới thốt lên được một câu khiến ti/m em v/ỡ vụn: “Hay mình… kế hoạch đi em? Mẹ bảo mình còn trẻ quá, sự nghiệp chưa đâu vào đâu. Mẹ anh đi xem b/ói nói tuổi hai đứa k/ỵ nhau, nếu cưới năm nay thì tán gia b//ại s/ản. Mẹ… không chấp nhận đ/ứa b//é này. Mẹ bảo bằng mọi giá em phải b/ỏ, nếu không mẹ sẽ lên trực tiếp để đưa đi giải quyết”. Để rồi sau đó…..

…Để rồi sau đó, em như rơi xuống vực sâu không đáy.
Em không khóc ngay. Em chỉ thấy lạnh. Lạnh từ tim lan ra từng đầu ngón tay. Người đàn ông mới hôm qua còn ôm em, nói về ngôi nhà nhỏ và tiếng trẻ con cười đùa, hôm nay lại cúi đầu nói về bói toán, về tán gia bại sản, và về việc phải bỏ đi chính giọt máu của mình.
“Anh xin lỗi… anh không cãi được mẹ…” – Hải nói, giọng yếu ớt.
Em nhìn anh rất lâu. Lần đầu tiên trong đời, em thấy mình xa anh đến vậy.
Ba ngày sau, mẹ Hải lên thật. Không cần hỏi han, không cần một lời giải thích. Bà đặt túi tiền lên bàn, giọng dứt khoát như ra lệnh cho người làm công:
“Nhà cô nghèo, tôi không để con tôi bị trói bởi một đứa bé không danh phận. Bao nhiêu đây đủ để cô giải quyết sạch sẽ.”
Em bị đưa vào phòng khám trong một buổi chiều mưa tầm tã. Không người thân. Không một bàn tay nắm lấy tay em. Hải đứng ngoài cửa, quay lưng đi. Khoảnh khắc ấy, em hiểu: mình đã yêu nhầm người.
Ba tháng sau.
Đêm hôm đó, trời mưa to như trút nước. Sấm sét xé toạc bầu trời. Gần nửa đêm, em đang co ro trong căn phòng trọ cũ thì điện thoại reo liên tục. Là số của Hải.
Em chưa kịp bắt máy thì chuông cửa vang lên dồn dập.
Mở cửa ra, em sững sờ.
Mẹ Hải – người đàn bà từng lạnh lùng ép em phá thai – đang quỳ sụp xuống trước cửa, tóc tai bết nước mưa, mặt tái mét, giọng run rẩy:
“Cô ơi… cô làm ơn… cứu con tôi với…”
Hải gặp tai nạn ngay trong đêm mưa. Xe tải mất lái. Anh thoát chết, nhưng bác sĩ nói anh sẽ không bao giờ có con được nữa.
Người mẹ từng tin bói toán hơn sinh mệnh giờ đây gào khóc, đập đầu xuống nền gạch:
“Là quả báo… tôi biết rồi… tôi xin cô… tôi xin cưới… chỉ cần cô về làm dâu, cô muốn bao nhiêu sính lễ tôi cũng chịu…”
Hàng xóm đứng kín hành lang. Ai cũng nín thở chờ câu trả lời của em.
Em nhìn người đàn bà đang quỳ dưới chân mình rất lâu.
Rồi em khẽ cười.
Một nụ cười khiến nhiều người lạnh sống lưng.
Em đỡ bà dậy, giọng bình thản đến đáng sợ:
“Bác đứng lên đi. Cháu không cưới nữa đâu.”
Bà sững người.
Em nói tiếp, chậm rãi từng chữ, rõ ràng:
“Đứa bé của cháu mất rồi. Nhưng cái giá mà bác và con trai bác phải trả… cháu nghĩ như vậy là chưa đủ. Cháu sẽ không quay lại. Không phải vì hận… mà vì cháu không muốn con mình – dù chỉ là trong ký ức – phải gọi những người như bác là bà nội.”
Nói xong, em đóng cửa.
Ngoài kia, tiếng khóc xé lòng hòa vào tiếng mưa đêm.
Còn em, lần đầu tiên sau rất lâu, ngồi xuống nền nhà… và thở được một hơi thật sâu.n