Tôi và anh rể về đến nhà thì trời đã đổ mưa to. Căn nhà 3 tầng rộng thênh thang chỉ có hai anh em. Vốn ý tứ, tôi chui tọt vào phòng dành cho khách ở tầng 2, khóa chốt cẩn thận rồi tắt đèn đi ng::ủ

Tôi và anh rể về đến nhà thì trời đã đổ mưa to. Căn nhà 3 tầng rộng thênh thang chỉ có hai anh em. Vốn ý tứ, tôi chui tọt vào phòng dành cho khách ở tầng 2, khóa chốt cẩn thận rồi tắt đèn đi ng::ủ. Anh rể thì ở phòng ngủ chính của hai vợ chồng ở cuối hành lang. Đồng hồ điểm 1 giờ sáng. Trong tiếng mưa rào rạt đ::ập vào cửa kính, tôi bất ngờ nghe thấy tiếng bước chân thình thịch dừng lại trước cửa phòng mình. Tiếp đó là tiếng gõ cửa: “Cốc! Cốc! Cốc!”.

Tôi giật bắn mình, ti::m đ:;ập thình thịch. Giờ này ai còn gõ cửa? Trong nhà chỉ có tôi và anh rể. Tôi nín thở, không dám lên tiếng. Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này dồn dập hơn. Tôi run rẩy lò dò xuống giư:;ờng, tìm đôi dép lê, rón rén ghé mắt nhìn qua khe cửa. Nhưng hành lang tối om, tôi không thấy gì. Nghĩ có chuyện khẩn cấp, tôi đánh liều mở hé cánh cửa ra.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tôi h::ét lên một tiếng th:;ất tha:;nh trong c:;ổ h:;ọng rồi vội vàng… sầ::m cửa lại, khóa chốt run bần bật. Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ hắt ra từ hành lang, anh rể tôi đang đứng đó, c/ở/i t/r/ần tr/ùng tr/ục, m/ồ h/ôi nhễ nhại, khuôn mặt đ/ỏ g//ay. Anh nhìn tôi chằm chằm, hơi th//ở d//ốc. Tôi ngồi thụp xuống đất, dựa lưng vào cửa, mặt nó//ng bừng vì s/ợ h/ãi và x//ấu h//ổ. Tại sao anh rể lại ăn mặc như thế sang gõ cửa phòng em vợ giữa đêm khuya thanh vắng thế này? Vợ anh đang n/ằm vi//ện, anh lại có ý đồ xấ//u với em vợ sao? Hàng loạt kịch bản đ/en t/ối hiện ra trong đầu khiến tôi hoả//ng l//oạn.

Bên ngoài, anh rể vẫn đ//ập c//ửa: “Duyên ơi! Duyên! Mở cửa cho anh!”. Tôi bịt chặt tai, không dám trả lời. Thấy tôi im lặng, điện thoại tôi bỗng đổ chuông. Là anh rể gọi. Tôi nhìn màn hình sáng lên trong bóng tối mà tay ru/n không cầm vững… Điện thoại liên tục đổ chuông…

Tôi chụp vội chiếc điện thoại, tim đập loạn xạ. Chuông vừa dứt, tôi run rẩy bấm từ chối. Nhưng chưa đầy ba giây sau, máy lại rung lên lần nữa. Vẫn là anh rể.

Bên ngoài cửa, giọng anh khàn đặc, gấp gáp xen lẫn tiếng mưa dội ầm ầm ngoài ban công:
“Duyên, nghe anh nói đã… mở cửa ra đi, anh không làm gì em đâu…”

Câu nói ấy chẳng khiến tôi yên tâm hơn, trái lại còn làm sống lưng tôi lạnh toát. Tôi co người sát cánh cửa, ôm chặt đầu gối, nước mắt trào ra vì sợ hãi. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Nếu anh ta phá cửa thì sao?

“Anh đi đi… em không mở đâu…” – tôi cố ép giọng mình thật nhỏ, gần như thì thào.

Tiếng gõ cửa chợt dừng lại. Hành lang rơi vào im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa và nhịp tim tôi dội vào lồng ngực. Tôi vừa thở phào thì giọng anh rể lại vang lên, lần này yếu ớt hơn, đứt quãng:

“Anh… anh không khỏe… Duyên à… anh đau quá…”

Tôi sững người. Một phần trong tôi muốn mặc kệ, muốn gọi người giúp việc hay hàng xóm. Nhưng phần còn lại lại nhớ đến khuôn mặt hốc hác, thân hình chỉ còn da bọc xương của anh trong bệnh viện. Lỡ đâu anh thật sự gặp chuyện thì sao?

Tôi áp tai vào cửa, run run hỏi:
“Anh… anh sao thế?”

Không có tiếng trả lời ngay. Chỉ vài giây sau, tôi nghe thấy một tiếng rầm rất mạnh, như vật gì đó đổ xuống sàn. Kèm theo đó là tiếng thở gấp, nặng nề.

“Anh… ngã rồi… Duyên…”

Tôi hoảng loạn thực sự. Bao nhiêu kịch bản đen tối trong đầu bỗng chùng xuống, thay bằng nỗi sợ khác còn đáng sợ hơn: Nếu anh chết ngay trước cửa phòng mình thì sao? Tôi cắn chặt môi, tay run lẩy bẩy mở khóa. Cánh cửa vừa hé ra, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng.

Anh rể nằm co quắp dưới sàn, một tay ôm chặt ngực, tay kia run bắn. Người anh vẫn trần trụi, nhưng khuôn mặt đỏ gay ban nãy đã chuyển sang tái nhợt, môi tím lại, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Đôi mắt anh nhắm nghiền, trông không còn chút gì là dục vọng hay mưu đồ xấu xa như tôi tưởng.

“Anh… anh lên cơn đau tim… chắc do thuốc…” – anh thều thào, từng chữ như bị bóp nghẹt trong cổ họng.

Tôi bàng hoàng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi suy nghĩ xấu hổ, sợ hãi tan biến, chỉ còn lại hoảng sợ và áy náy. Tôi vội vàng kéo chiếc áo khoác treo gần đó phủ lên người anh, rồi cuống cuồng gọi cấp cứu. Tay tôi run đến mức bấm sai số mấy lần.

Trước khi được khiêng lên cáng, anh rể bỗng nắm chặt tay tôi, lực yếu ớt nhưng kiên quyết. Anh mở mắt nhìn tôi, ánh nhìn không còn lờ đờ mà đầy van nài:

“Duyên… anh không còn nhiều thời gian nữa đâu… số tiền… anh đưa em giữ… là để bảo vệ chị Lan và hai đứa nhỏ… chứ không phải như em nghĩ…”

Câu nói ấy như một nhát dao cắm thẳng vào ngực tôi. Tôi đứng chết trân giữa hành lang lạnh ngắt, nhìn theo cáng cứu thương khuất dần trong màn mưa trắng xóa, lòng rối bời.

Đêm đó, tôi không sao chợp mắt. Và tôi biết, bí mật phía sau 3 tỷ kia… còn đáng sợ hơn rất nhiều so với những gì tôi vừa trải qua.