Vợ b::ầu 8 tháng nhưng chồng vẫn bắt dậy từ 4 giờ sáng đi chợ nấu 8 mâm cỗ giỗ bố chồng

Giỗ bố chồng năm nay đến đúng lúc Lan mang bầu 8 tháng. Bụng đã to, chân tay phù nề, bác sĩ dặn không được làm việc nặng, nhưng chồng cô – Tú – vẫn lạnh lùng: “Nhà này giỗ bố, cô là dâu thì phải lo chu toàn. Tôi đi mời khách, sáng mai 4 giờ dậy mà đi chợ, trưa phải có đủ 8 mâm, nghe rõ chưa?”. Lan cười gượng, tay ôm bụng. Cô biết nói gì bây giờ? Ở nhà chồng, lời cô chẳng bao giờ có trọng lượng. Mẹ chồng – bà Hà – lại nổi tiếng là người khắt khe, soi từng ly từng tí với con dâu.

4 giờ sáng, Lan lọ mọ dậy, lưng đau nhức, mắt hoa vì mất ngủ. Cô lặng lẽ xách giỏ đi chợ huyện cách nhà 5 cây số. Về đến nơi, trời đã hửng nắng, Lan vẫn cố gắng nấu nướng, bày biện từng món, vừa nấu vừa lau mồ hôi chảy ròng trên mặt. Tú thì vẫn thản nhiên ngồi ngoài sân uống nước, gọi điện cho khách, thỉnh thoảng còn quát: “Cô làm nhanh lên, 11 giờ họ đến rồi đấy, không lại bảo tôi không biết dạy vợ.”.

Lan luống cuống sợ không xong việc thì trả lời chồng: “Anh vào đỡ em một chút, chứ em bụng to đứng lâu mỏi lưng lắm rồi”. Ngó thấy vợ cũng ì ạch mệt mỏi lắm Tú định chạy vào thì bất ngờ mẹ anh kéo tay con trai giữ lại rồi quát lớn: “Nhà này không có kiểu vợ sai chồng vào bếp đâu nhá. Cô đừng có hỗn. Cô đừng tưởng mình mình chửa bà ra vẻ. Tôi chửa 5 đứa con vẫn cấy cày tới ngày đẻ có sao đâu”. Rồi bà quay sang Tú: “Tôi cấm anh vào bếp. Đàn ông không được để vợ ngồi lên đầu như thế”.

Một mình Lan loay hoay đến gần trưa cũng xong. Khi khách khứa đến thì 8 mâm cơm đã được bày ra ngay ngắn. Lan khệ nệ bưng mâm cuối cùng lên bàn giữa, cẩn thận đặt bát nước mắm ở giữa mâm – thói quen từ nhỏ của cô vì mẹ cô từng dặn: “Bữa cơm không có nước mắm là chưa trọn vẹn.”. Nhưng vừa thấy bát nước mắm, mẹ chồng cô gằn giọng: “Cô để cái gì đấy? Giỗ người đã khuất mà cô dám để nước mắm lên bàn à? Đồ đàn bà thất học, vô duyên!”Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Lan sững người. Cô chưa kịp giải thích thì bà Hà đã vung tay hất cả mâm cơm xuống đất. Tiếng bát đĩa vỡ choang, canh thịt văng tung tóe khắp nền. Mùi khói, mùi mắm, mùi đồ ăn quyện lại nồng nặc. Lan giật mình lùi lại, nhưng bụng nặng quá, chân trượt trên nền canh đổ, cô ngã sấp xuống sàn, kêu lên một tiếng đau đớn.

Cả nhà hoảng loạn đưa Lan đi viện. Cô sinh non, đứa bé chỉ nặng hơn 1,8 kg, nằm lồng kính thở yếu ớt. Còn Lan thì kiệt sức, nằm mê man. Bác sĩ bảo nếu chậm thêm vài phút, có thể mất cả mẹ lẫn con. Bố mẹ Lan nghe tin dù cách bệnh viện 50km nhưng cũng vội vàng đến ngay. Nhìn con gái nằm đó nước mắt ông rưng rưng, ông chỉ thẳng vào mặt con rể: “Anh là đồ tồi, không đáng là đàn ông. Tôi đã quá sai khi gả con gái tôi cho anh rồi…”.