Nghe hàng xóm nói vợ chỉ cho mẹ ố:m ăn bát cháo 3k mỗi ngày , chồng nổi đi//ên, la//o vào t/á//t vợ không thương tiếc. Chỉ tới khi mẹ già la/o đến ô::m ngăn con trai lại, nói câu này thì người ch///ết đứng… hối hận đã mu//ộn…

Nghe hàng xóm nói vợ chỉ cho mẹ ố:m ăn bát cháo 3k mỗi ngày , chồng nổi đi//ên, la//o vào t/á//t vợ không thương tiếc. Chỉ tới khi mẹ già la/o đến ô::m ngăn con trai lại, nói câu này thì người ch///ết đứng… hối hận đã mu//ộn…

Chiều ấy, khi tôi vừa đi làm về sau cả tháng xa nhà, gặp bà hàng xóm tên Hạnh, bà gọi tôi lại, hạ giọng: “Này, cậu Nam, tôi nói thật chứ con vợ cậu nó keo lắm.
Cả ngày mẹ cậu ốm mà nó chỉ mua cho bà có bát cháo 3 nghìn. Tôi thấy mà tức thay. Cậu có biết không, sáng nào nó cũng ăn thịt, ăn trứng, còn để mẹ cậu ăn cháo loãng đấy!”

– Bà nói gì vậy, vợ cháu trước giờ có thế đâu.

– Tôi đâu có nói sai. Cậu không tin về nhà mà xem có phải vợ cậu đang cho mẹ cậu ăn cháo loãng pha sẵn 3 ngàn đồng 1 gói không.

Lúc đó tôi bán tín bán nghi nên đi một mạch về nhà. Đến cửa tôi nhìn thẳng vào trong thì đập ngay vào mắt tôi đúng là cảnh rù//ng mì/nh. Vợ tôi đang pha bát cháo loãng cho mẹ. Vỏ cháo pha sẵn vẫn còn đó nên cô ta đằng trời mà chối được.

M//áu trong người tôi như sôi lên. Tôi nắ/m ch/ặt tay, không kịp suy nghĩ, tôi lao tới…

Tôi lao đến, giằng lấy cái bát cháo khỏi tay vợ và quăng mạnh xuống nền nhà.

Cô cho mẹ tôi ăn cái thứ này à? Cháo 3 nghìn? Mẹ tôi ốm, mà cô nỡ lòng…?

Vợ tôi còn chưa kịp định thần, tôi đã giáng cho cô ấy một cái tát như trời giáng. Âm thanh chát chúa đến mức khiến chính tôi cũng giật mình.

Cô ấy ngã xuống, tay ôm má, mắt mở to kinh hoàng:

Anh… anh làm gì vậy? Anh nghe ai nói…?

Tôi thấy tận mắt rồi còn cần nghe ai?! Cô đúng là…

Tôi chưa kịp nói hết câu thì mẹ tôi lảo đảo từ giường bước ra, chân run run, gương mặt tái đi vì ho.

Bà thấy cảnh ấy liền lao đến ôm chặt lấy tôi bằng đôi tay gầy guộc:

Nam! Con làm cái gì thế!? Dừng lại ngay!

Tôi chưa bao giờ thấy mẹ hét lên như vậy.

Tôi cố gỡ tay bà ra:

Mẹ đừng can, vợ con nó đối xử với mẹ thế này thì con phải…

Mẹ tôi run giọng, nhưng ánh mắt sắc như dao:

Nếu con còn đánh vợ con thêm một cái nữa… thì xem như con không phải con mẹ nữa.

Tôi đứng sững.

Mẹ tôi chưa bao giờ nói lời nào đau đến vậy.

Tôi ấp úng:

Nhưng… mẹ… nó cho mẹ ăn cháo loãng 3 nghìn…

Mẹ tôi quay sang nhìn vợ tôi, rồi nhìn bát cháo tung tóe dưới đất.

Bà thở dài, đưa tay vuốt nhẹ má vợ tôi – đúng chỗ tôi vừa đánh:

Mẹ bảo nó pha đấy, Nam à.

Tôi chết lặng:

…Mẹ bảo?

Ừ. Mẹ yếu bụng mấy hôm nay, ăn gì cũng nôn. Nó nấu cháo thịt, cháo gà cả rồi, mà mẹ ăn không nổi. Mẹ nói chỉ ăn được chút cháo pha sẵn này thôi… thế mà con lại…

Tôi nuốt khan, môi run lên:

Nhưng… hàng xóm bảo…

Mẹ tôi quay sang nhìn tôi, lần đầu tiên quắc mắt:

Con sống với vợ con 5 năm rồi mà tin người ngoài hơn nó hả? Nó chăm mẹ từng ly từng tí. Đêm nào cũng xoa lưng, lấy khăn ấm cho mẹ, thức tới 3 giờ sáng vì mẹ khó thở.
Cái bát cháo 3 nghìn này… là thứ duy nhất mẹ nuốt vào được mấy hôm nay…
Mẹ bảo nó pha, nó còn lo mẹ thiếu chất mà khóc nức cả mắt, con biết không?

Tôi càng nghe càng thấy tim mình như bị ai bóp lại.

Tôi nhìn sang vợ.

Cô ấy vẫn ngồi bệt dưới đất, nước mắt rơi lã chã, bát cháo vỡ vẫn còn vương mùi trên nền gạch.

Em… em không muốn mẹ yếu đi… nhưng mẹ cứ nôn hết… em chỉ dám pha loại này… – cô thổn thức, giọng nghẹn như đứt từng đoạn.

Tôi bước lùi lại, đầu óc quay cuồng.

Hóa ra…

Tôi đã đánh người phụ nữ chăm mẹ tôi tận tụy nhất.

Chỉ vì một lời đồn.

Chỉ vì một cảnh nhìn qua khe cửa.

Chỉ vì máu nóng và sự ngu dại của chính mình.

Tôi mở miệng muốn xin lỗi, nhưng không thành lời.

Mẹ tôi nắm chặt tay tôi, mắt rưng rưng:

Nam… con đánh vợ… không đau bằng con làm nó mất lòng tin vào con.
Nó ở cùng mẹ cả tháng trời. Con hỏi xem, con đã ở nhà với mẹ được mấy ngày?
Con sợ mẹ đói… nhưng chính nó mới là đứa sợ mẹ chết đói hơn con.

Tôi cúi đầu, nước mắt nóng hổi rơi xuống nền nhà lạnh.

Tôi quỳ xuống trước mặt vợ, giọng run bần bật:

Anh… xin lỗi… Thảo… anh sai rồi… em đánh anh cũng được… mắng anh cũng được… nhưng đừng bỏ anh… đừng bỏ mẹ…

Vợ tôi nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, giọng khàn đứt quãng:

Em không giận anh vì tát em…
Em chỉ… đau vì anh tin người ngoài… hơn tin em.

Tim tôi như bị ai đâm trăm nhát.

Tôi ngước lên nhìn vợ – người phụ nữ nhỏ bé, chỉ vì chăm mẹ tôi mà kiệt sức, vậy mà vẫn chịu đủ điều tiếng của hàng xóm, và thêm cả cái tát của chính chồng mình.

Và khi tôi còn đang cố gắng nói thêm gì đó…

Mẹ tôi quay sang nhìn tôi, giọng tràn đầy thất vọng:

Nam… con hãy nhớ… đôi khi người ta không chết vì bệnh… mà chết vì sự vô tâm của người thân.

Tôi chết đứng.

Hối hận…

Đã muộn.