Suốt hai năm, tôi thay tã, bón từng thìa cháo, thức trắng đêm chăm mẹ chồng bị l///iệt. Vậy mà đúng lúc tôi cúi xuống lau ngư//ời cho bà, bà lại cười nhạt rồi buông một câu khiến tôi ch//ết lặng:
Suốt hai năm, tôi thay tã, bón từng thìa cháo, thức trắng đêm chăm mẹ chồng bị l///iệt. Vậy mà đúng lúc tôi cúi xuống lau ngư//ời cho bà, bà lại cười nhạt rồi buông một câu khiến tôi ch//ết lặng:
“Đừng diễn nữa! Chẳng phải cô nhắm vào ba căn nhà của tôi sao?”
Tôi im lặng đúng năm giây.
Rồi nhẹ nhàng đặt chiếc tã b//ẩn xuống nền nhà, tháo chiếc tạp dề đang mặc, xách túi về thẳng nhà mẹ đẻ.
Hai ngày sau…
Cả gia đình chồng cuống cuồng gọi cho tôi hơn trăm cuộc điện thoại.
Lần này, người phải cúi đầu xin lỗi… không còn là tôi.
—-
Tôi tên Mai, ba mươi hai tuổi, làm kế toán cho một công ty xây dựng.
Chồng tôi là Hùng, kỹ sư công trình, quanh năm đi tỉnh. Có tháng anh chỉ về nhà vài ba ngày rồi lại xách vali đi tiếp.
Sau khi bố chồng đột n//gột qua đời vì độ//t qu//ỵ, mẹ chồng – bà Liên – chuyển về sống cùng vợ chồng tôi.
Một năm sau, bà không may ngã cầu thang, bị l//iệt n/ửa người.
Từ đó, mọi việc chăm sóc gần như dồn hết lên vai tôi.
Người ngoài chỉ nhìn thấy tôi ở nhà, nghĩ chăm một người già chẳng có gì gh//ê gớm.
Chỉ những ai từng trải qua mới hiểu…
Chăm một người bị liệ//t không chỉ là cực.
Đó là sự bào mòn từng ngày.
Bào mòn sức khỏe.
Bào mòn thời gian.
Và đôi khi… bào mòn cả lòng tốt.
Ngày nào tôi cũng dậy từ năm giờ sáng.
Nấu cháo riêng cho mẹ.
Pha thuốc đúng giờ.
Đỡ bà ngồi dậy.
Đút từng thìa ăn.
Xoa bóp tay chân.
Thay quần áo.
Lau người.
Giặt ga giường.
Thay tã.
Đêm nào bà đau, tôi cũng thức trắng.
Có những hôm vừa chợp mắt được mười phút, bà đã gọi.

Tôi lại bật dậy như một cái máy.
Hai năm.
Không một ngày nghỉ.
Không một lời than.
Thế nhưng…
Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải những chiếc tã nặng trĩu hay mùi thuốc sát trùng ám đầy quần áo.
Mà là ánh mắt của mẹ chồng.
Bà chưa bao giờ tin tôi.
Hễ hàng xóm khen tôi hiếu thảo, bà chỉ cười nhạt.
Có người bảo:
— Chị Mai đúng là con dâu có phúc, chăm mẹ như chăm mẹ ru/ột.
Bà lập tức đáp:
— Thời buổi này làm gì có ai tốt không công. Rồi cũng vì tiền thôi.
Tôi nghe thấy.
Nhưng vẫn chọn im lặng.
Tôi nghĩ chỉ cần mình chân thành, sớm muộn gì bà cũng sẽ hiểu.
Cho đến một đêm mưa…
Đó là đêm khiến tôi từ bỏ tất cả.
Hôm ấy, bà sốt cao, tiêu chả/y liên tục.
Tôi thay cho bà ba lần tã chỉ trong vài tiếng.
Đến gần nửa đêm, tôi lại cúi xuống lau từng vết loét sau lưng bà.
Mùi khai, mùi thuốc, mùi ẩm mốc quyện kín cả căn phòng.
Mồ hôi tôi chảy ướt lưng áo.
Đúng lúc kéo chăn đắp lại cho bà…
Bà bỗng bật cười.
Một nụ cười méo xệch vì di chứng l//iệt, nhưng lạnh đến r//ợn người.
Bà nhìn thẳng vào tôi, từng chữ chậm rãi như dao cứa:
— Đừng diễn nữa.
Tôi khựng tay.
Bà tiếp tục:
— Cô nghĩ tôi già rồi nên không biết gì sao?
— Hai năm nay cô chăm tôi chẳng qua là nhắm vào ba căn nhà đứng tên tôi.
— Chờ tôi chế//t để hưởng hết, đúng không?
Tai tôi ù đi.
Tôi nhìn người phụ nữ mà mình đã chăm sóc suốt hai năm trời.
Đôi bàn tay này từng bế bà vào nhà vệ sinh.
Từng lau từng vết thương.
Từng thức trắng hàng trăm đêm.
Vậy mà…
Trong mắt bà, tôi chỉ là một kẻ đào mỏ đang chờ chia tài sản.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Lặng lẽ tháo đôi găng tay.
Đặt chiếc tã bẩ/n xuống nền gạch.
Rồi bình tĩnh nói…
— Con không diễn. Và từ giờ, con cũng không cần phải diễn nữa. Ba căn nhà của mẹ, một viên gạch con cũng không thèm.
Tôi cởi chiếc tạp dề đẫm mồ hôi, treo lên móc, vào phòng thu dọn vài bộ quần áo rồi xách vali bước ra cửa. Đêm ấy, trời mưa tầm tã. Lần đầu tiên sau hai năm, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm đến thế. Tôi đón xe về thẳng nhà mẹ đẻ, tắt nguồn điện thoại, ôm lấy mẹ ruột và ngủ một giấc thật sâu — giấc ngủ không bị đánh thức bởi tiếng gọi nửa đêm, không có mùi thuốc sát trùng hay sự nghi kỵ đến ghê người.
Cơn ác mộng của sự rời đi
Hai ngày sau, khi tôi mở nguồn điện thoại, màn hình suýt chút nữa thì đơ vì hơn một trăm cuộc gọi lỡ và hàng tá tin nhắn. Hùng, cô cô, chú bác bên nhà chồng nhắn tin liên tục với đủ mọi sắc thái: từ trách móc, ra lệnh cho đến hạ mình van xin.
Hóa ra, ngay đêm tôi đi, mẹ chồng tôi không có ai thay tã, dọn dẹp, bà phải nằm trong đống hỗn độn suốt một đêm. Sáng hôm sau, Hùng phải bay gấp từ công trình về. Chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, cả nhà chồng tôi đã hoàn toàn náo loạn:
-
Hùng: Một kỹ sư quen chỉ tay năm ngón, nay phải tự tay bón cháo, thay tã cho mẹ. Anh ta làm đổ cháo nóng khiến bà hét lên, rồi loay hoay cả tiếng không thay nổi cái tã cho đúng cách.
-
Chị chồng và em chồng: Những người trước đây luôn mở miệng nói “chăm người già có gì mà cực”, nay thuê người giúp việc với giá gấp đôi nhưng không ai trụ nổi quá nửa ngày vì tính khí gắt gỏng và mùi bệnh tật của bà.
Đến lúc này, họ mới thấm thía cái giá của hai năm “miễn phí” mà tôi đã đánh đổi cả thanh xuân để gánh vác.
Sự đảo chiều của vị thế
Chiều ngày thứ ba, Hùng cùng hai người cô ruột đại diện cho dòng họ nhà chồng tìm đến tận nhà mẹ đẻ của tôi. Vừa thấy tôi, Hùng đã lao đến, gương mặt hốc hác, râu ria lởm chởm, định nắm lấy tay tôi nhưng tôi lạnh lùng lùi lại.
— Mai, anh xin em! Em giận dỗi thế đủ rồi, về chăm mẹ giúp anh với. Mẹ ở nhà không chịu ăn uống gì, người ngợm thối tha hết cả rồi. Anh sắp phải trở lại công trình, không thể ở nhà mãi được!
Người cô chồng cũng dịu giọng phụ họa: — Phải đấy Mai ạ. Mẹ già rồi, tính khí có đôi lúc lú lẫn nói bậy, cháu chấp nhặt làm gì. Cháu là dâu trưởng, không chăm mẹ thì ai chăm? Người ngoài nhìn vào người ta cười cho.
Tôi nhìn họ, khẽ bật cười. Nụ cười của sự khinh bỉ.
— Cô nói mẹ lú lẫn sao? Không đâu ạ. Lúc mẹ mắng cháu “diễn sâu để cướp ba căn nhà”, mẹ tỉnh táo lắm. Từng ánh mắt, từng câu chữ đều vô cùng dứt khoát.
Tôi quay sang nhìn thẳng vào Hùng, rành rọt từng câu:
“Hai năm qua, tôi làm vợ anh, làm dâu nhà anh chứ không phải làm ô-sin miễn phí để nhận lại sự sỉ nhục. Anh đi biền biệt, tiền gửi về chỉ đủ tiền bỉm sữa, thuốc men cho mẹ, tôi chưa ăn bám nhà anh một cắc.
Còn ba căn nhà của mẹ? Hôm nay có các cô ở đây làm chứng, tôi đề nghị Hùng làm thủ tục ly hôn. Tôi ra đi tay trắng, không lấy một tài sản nào của nhà anh. Ba căn nhà đó, anh và các chị em của anh tự chia nhau mà bán đi, lấy tiền đó mà thuê người chăm mẹ, hoặc tự tay chia ca ra mà báo hiếu!”
Nghe đến hai từ “ly hôn” và việc tôi “không lấy một tài sản nào”, cả Hùng lẫn các cô đều tái mét mặt mày. Họ nhận ra vũ khí lớn nhất của mẹ chồng tôi — ba căn nhà đứng tên bà — hoàn toàn vô giá trị trước tôi. Thứ họ cần bây giờ là một người cung phụng không công, chứ không phải là tiền.
Cái kết
Hùng quỳ sụp xuống trước hiên nhà mẹ đẻ tôi, bật khóc nức nở cầu xin tôi quay về. Người cô chồng trước giờ vốn coi thường con dâu, nay cũng phải cúi đầu khép nép, mở lời xin lỗi thay cho người chị dâu đang nằm liệt giường ở nhà.
Nhưng lòng tôi đã nguội lạnh như tro tàn. Sự chân thành bị chà đạp thì không bao giờ có thể cứu vãn.
Một tuần sau, tôi gửi đơn ly hôn đơn phương lên tòa án. Nghe nói, để có người chăm sóc bà Liên, Hùng đã phải bán đi một căn nhà nhỏ để trang trải chi phí thuê hộ lý chuyên nghiệp và bù đắp thu nhập vì anh không thể đi công trình xa được nữa. Giờ đây, mỗi lần nhìn thấy người ngoài ra vào chăm sóc mình chỉ vì tiền, có lẽ bà Liên mới hiểu thế nào là giá trị của tấm lòng chân thành mà bà đã nhẫn tâm vứt bỏ.
Còn tôi, ở tuổi ba mươi hai, tôi bắt đầu một cuộc sống mới. Không còn mùi thuốc sát trùng, không còn những đêm trắng, và quan trọng nhất: không còn những lời sỉ nhục. Tôi xứng đáng có được hạnh phúc và sự tôn trọng của riêng mình.