Tôi gọi thêm một dĩa cơm, đưa cho bé. Bé nhìn chằm chằm, như không tin: – Chú… chú cho con ăn hết luôn hả?
Tôi tên Hưng, bốn mươi ba tuổi, sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối con hẻm. Bảy năm trước, vợ tôi – Mai – qua đời...
Mẹ chồng cũ đến đám cưới tôi trong xe Porsche, c:ười nhạ:o cả gia đình tôi, đến khi tôi đưa ra một bức ảnh, bà đã tái mặt rồi bỏ đi một mạch
Tôi nhìn thấy chiếc xe màu bạc trước khi nghe thấy tiếng còi. Mặt ca pô bóng đến mức phản chiếu chiếc đèn chùm của...
Tôi chẳng biết mình vừa làm điều đúng hay sai, chỉ biết rằng mình đang vác theo cảm giác tội lỗi trĩu nặng đến mức khó thở.
Tôi đứng trước cửa phòng khách sạn nhìn những vệt ánh sáng màu cam của buổi chiều hắt lên sàn đá lạnh. Đồng hồ trên...
Tôi hỏi nhẹ: — Anh nghĩ tình yêu một mình anh có thể cứu được tất cả sao?
Ngày tôi lên xe hoa, trời Sài Gòn không nóng, không lạnh, chỉ hơi mờ hơi sương. Những tấm rèm voan trắng đung đưa bên...
Tối hôm ấy tôi ngồi ngoài hiên, kể chuyện cho vợ nghe. Bà mắng tôi: – Ông biết giả thì sao không nói trước? Sao còn cầm?
Tôi chính thức về hưu ở tuổi 60. Không giống người khác, nghỉ hưu đối với tôi không có nghĩa là thong dong, là ngồi...
Bố chồng định đứng dậy cãi tiếp thì mẹ chồng chặn lại: — Thôi ông ạ. Con nó nói cũng không sai.
Tôi lấy chồng năm hai mươi tám tuổi. Không muộn, không sớm. Chỉ đủ chín chắn để hiểu hôn nhân không phải phép màu, cũng...
Năm đầu ở cùng nhà chồng, tôi như người giúp việc không lương. Mọi thứ trong nhà từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn đều đổ lên vai tôi.
Tôi về làm dâu trong một gia đình mà chữ “hy sinh” luôn được dùng như vũ khí. Từ ngày cưới, mẹ chồng tôi đã...
Trong mắt nhiều người, tôi có sự nghiệp đáng mơ ước: giám đốc chi nhánh ngân hàng, nhà riêng, xe riêng, cưới được vợ đẹp, gia đình bên vợ giàu có, đầy quyền thế.
Tôi tên là Hà, ba mươi tuổi. Trong mắt nhiều người, tôi có sự nghiệp đáng mơ ước: giám đốc chi nhánh ngân hàng, nhà riêng,...
“Chắc gì đã trả tiền viện phí thật?” “Lo chuyện bao đồng để làm gì?” “Tiền nó rơi vào túi nhà Lan ấy chứ!”
Năm 1984, làng Đông Thượng vẫn là một vệt nhỏ nằm nép sát triền đê, nơi người ta quen sống như một thói quen cũ....
Bị m;/ỉa m/ai giữa tiệc cưới vì ngh/:èo, cô dâu im lặng rót nước – không ai ngờ vài phút sau, bà sui phải cúi đầu xin lỗi
Buổi sáng hôm cưới, trời tạnh mưa rất đúng lúc, như ai đó rút êm một tấm rèm nước. Sân nhà hàng còn ẩm, mùi...