Chỉ sau 10 ngày sống chung, mẹ chồng đã biết con dâu chịu đựng những gì. Ngày chia tay, bà âm thầm đưa tôi 7 triệu đồng kèm một câu nói khiến nước mắt tôi không ngừng rơi…

Chỉ sau 10 ngày sống chung, mẹ chồng đã biết con dâu chịu đựng những gì. Ngày chia tay, bà âm thầm đưa tôi 7 triệu đồng kèm một câu nói khiến nước mắt tôi không ngừng rơi…

— Con bé này, cô định để mẹ chồng ăn cơm với rau lu:ộc suốt mười ngày thật đấy à?

Tiếng bà hàng xóm vọng qua bức tường mỏng đúng lúc Thu đang bưng mâm cơm từ bếp ra. Trên mâm chỉ có một đĩa rau muống luộc, bát nước mắm pha loãng, hai quả trứng chiên và nồi canh bí nấu nhạt.

Thu khựng lại giữa cửa.

Mẹ chồng chị, bà Lành, đang ngồi bên chiếc bàn nhỏ. Bà cúi nhìn mâm cơm, gương mặt không biểu lộ điều gì. Còn chồng Thu, anh Hưng, vẫn chăm chú vào điện thoại như không nghe thấy.

Bà hàng xóm tiếp tục nói vọng sang:

— Mẹ chồng lên chơi mà không mua nổi miếng thịt. Con dâu kiểu này thì…

Thu đặt mâm xuống, cố giữ giọng bình tĩnh:

— Mẹ ăn cơm đi ạ. Con vừa tan ca, chưa kịp đi chợ.

Bà Lành nhìn đôi tay con dâu. Các đầu ngón tay đỏ ửng, da bong từng mảng vì tiếp xúc nhiều với nước. Bà không trách, chỉ khẽ hỏi:

— Hôm nay con về muộn hơn mọi ngày à?

— Dạ, người làm cùng xin ng:hỉ nên con làm thay thêm hai giờ.

Hưng lúc này mới ngẩng đầu lên:

— Em đã bảo hôm nay mẹ lên chơi thì x:in về sớm. Một năm mẹ mới lên một lần mà em cứ để mẹ ngồi một mình cả ngày.

Thu cắn môi.

— Em đã xi:n rồi nhưng không được. Cuối tháng này còn nhiều khoản phải đóng.

— Lúc nào em cũng nói tiền.

Hưng buông điện thoại xuống bàn, vẻ mặt khó chịu.

— Anh đi làm cả ngày về cũng m:ệt. Em đừng biến bữa cơm thành chỗ kể khổ.

Bà Lành vội lên tiếng:

— Thôi, mẹ ăn gì cũng được. Rau luộc ngon mà.

Bà gắp một cọng rau, nhưng không khí trên bàn đã n:ặng n:ề…

Dưới đây là phần kết cho câu chuyện của bạn, đẩy cao trào cảm xúc và làm nổi bật sự thấu hiểu của người mẹ chồng:

Phần Kết: Sự Thật Đằng Sau 10 Ngày

Những ngày sau đó, bà Lành không nói gì nhiều. Bà im lặng quan sát.

Bà thấy Thu rời nhà từ 5 giờ sáng khi sương còn chưa tan, và trở về khi đồng hồ đã điểm gần 11 giờ đêm. Bà thấy những tập hóa đơn tiền điện, tiền nước, tiền nợ ngân hàng được giấu gạt dưới đáy tủ. Bà thấy cả những vỉ thuốc giảm đau nằm chỏng chơ trong túi xách của con dâu, cùng quyển sổ ghi chép chi tiêu chắt chiu từng đồng lẻ.

Còn Hưng – con trai bà – ngoài những giờ đi làm về chỉ biết ôm điện thoại, cằn nhằn vợ đủ điều và thản nhiên coi sự hy sinh của Thu là điều hiển nhiên.

Đúng ngày thứ 10, Thu chủ động hẹn Hưng ngồi lại. Gương mặt chị bình thản đến lạ kỳ sau bao đêm thức trắng:

Anh Hưng, chúng ta dừng lại thôi. Em đã gánh gánh nặng này quá đủ rồi. Tiền nợ đứng tên anh để ăn chơi trước đây em đã gánh xong, nhưng sự vô ơn của anh thì em không gánh nổi nữa.

Hưng đập bàn đứng phắt dậy, mắng chửi Thu là kẻ bội bạc, nông cạn, vừa thấy khó khăn đã muốn bỏ. Thu không đáp, chỉ lặng lẽ xếp dọn hành lý.

Món Quà Ngày Chia Tay

Lúc Thu kéo chiếc vali nhỏ ra đến cổng, bà Lành đã đứng đợi ở đó từ bao giờ. Bà không nắm tay Hưng, cũng không buông lời trách móc con dâu. Bà bước đến, nắm lấy bàn tay thô ráp, chai sạn của Thu rồi dúi vào tay chị một xấp tiền nhăn nheo, được bọc cẩn thận trong chiếc khăn tay cũ.

Thu ngỡ ngàng, vội đẩy lại:

— Mẹ… con không thể nhận tiền của mẹ được đâu ạ.

Bà Lành giữ chặt tay Thu, ánh mắt rưng rưng nhưng đầy cương quyết:

“Con cầm lấy. Đây là 7 triệu tiền tiết kiệm tuổi già của mẹ. 10 ngày qua, mẹ không phải lên chơi, mà mẹ lên để xem con trai mẹ sống ra sao… Mẹ xin lỗi con. Mẹ dạy con trai mẹ chưa đúng, để nó biến con từ một đứa trẻ được cha mẹ cưng chiều thành một người phụ nữ kiệt sức thế này. Số tiền này không phải trả tiền cơm, mà là tiền mẹ bù đắp cho những cơ cực con đã chịu đựng vì gia đình này. Đi đi con, về với cha mẹ ruột của con… Con đã sống quá tử tế rồi!”

Những giọt nước mắt nghẹn ngào bấy lâu nay Thu cố nén lại gạt đi vội vã bỗng dưng vỡ òa. Chị ôm chầm lấy người mẹ chồng mà khóc nức nở – giọt nước mắt không phải vì xót xa cho bản thân, mà vì cảm kích khi những tủi hờn, nhẫn nại của mình cuối cùng cũng có người thấu hiểu và trân trọng.

Đằng sau lưng, Hưng đứng chết lặng ở cửa. Lần đầu tiên, anh nhìn thấy mẹ mình quay lưng lại với mình, và nhìn thấy cái giá quá đắt phải trả cho sự vô tâm của bản thân.