Tôi đứng bên đường loay hoay, thì một cô gái gầy nhỏ mặc áo mưa mỏng chạy tới, ra hiệu hỏi tôi có cần giúp không.
Nhà mẹ vợ tôi có bốn cô con gái. Ba cô em đều hoạt bát, nhanh nhẹn, mỗi đứa một vẻ. Riêng chị Hai –...
Nhà ông Ba ở cuối xóm Đông Trại, nổi tiếng nhất vùng vì nghề ủ mắm tôm truyền ba đời. Nói không ngoa, nhà ông tháng nào cũng bán cả tấn
Nhà ông Ba ở cuối xóm Đông Trại, nổi tiếng nhất vùng vì nghề ủ mắm tôm truyền ba đời. Nói không ngoa, nhà ông...
“Không có tình yêu nào mất đi. Chỉ có tình yêu được gửi lại trong thời gian, chờ một người đủ can đảm quay lại tìm.”
Ông Định bước xuống chiếc xe buýt cũ kỹ với chiếc ba lô sờn vai. Gió chiều ở vùng rừng núi miền Trung khô khốc,...
Trong ánh sáng ấy, tờ giấy trên gối giường 17 vẫn nằm đó, im lìm, nhưng nó như nặng thêm cả tấn cảm xúc.
Tôi kéo vali bước lên toa tàu số 7 vào buổi chiều muộn. Đây là chuyến tàu cuối trong ngày, đưa tôi từ thành phố...
Không ai biết nó từ đâu ra. Nhưng cả làng nghe tin lập tức kéo đến bến thuyền xem. Người thì tò mò, người đoán đây là tượng cổ, có khi bán được cả tỷ.
Làng chài Trường Sa Đông của tôi nằm sát mép biển, nhỏ bé nhưng yên bình. Cuộc sống quanh năm gắn với con nước, với...
Chỉ có những bức phù điêu kỳ dị khắc hình trâu, mặt trời, và những biểu tượng vòng tròn xoáy như dòng nước.
I. Con trâu không chịu đứng dậy Làng tôi tên Vân Lục, một vùng quê thuần nông với những cánh đồng bát ngát trải dài...
Thế nhưng sau khoảng một tuần, tôi để ý một điều: sáng nào cô giúp việc ấy cũng mở cửa đi ra ngoài lúc 4 giờ sáng
Tôi vốn là người khá cẩn thận và kỹ tính trong chuyện nhà cửa. Nhà tôi không phải quá giàu nhưng từ ngày mở cửa...
Một cái bóng đen đặc như mây giông từ phía đầu làng tràn tới, xoáy thành từng đợt như lốc xoáy. Người lớn ban đầu tưởng khói đốt rẫy, nhưng khi nhìn kỹ, ai nấy đều tái mặt.
Buổi trưa hôm ấy, trời đang nắng gắt mà gió bỗng nổi ào lên từ phía cánh đồng. Mấy đứa nhỏ trong xóm đang thả...
Hạnh co ro dắt chiếc xe đạp cũ nát vào hầm gửi xe của siêu thị “An Phú Mart”. Hai bàn tay run lên vì lạnh, nhưng thật ra là vì một nỗi run khác – nỗi sợ.
Mưa tầm tã. Đêm Sài Gòn đặc quánh mùi khói xăng và hơi ẩm. Hạnh co ro dắt chiếc xe đạp cũ nát vào hầm...
Nhưng khi tôi nói mình có th;:ai, ông chỉ nhíu mày, vẻ khó chịu: – Em giữ thì giữ, nhưng anh không ly hôn đâu. Mọi chuyện… tìm cách giải quyết đi.
Ngày tôi biết mình mang thai, trời như tối sầm lại. Không phải vì tôi không muốn giữ đứa bé, mà vì bố của nó...