Vì thương chị gái l//y hôn, không nơi nương tựa, tôi để chị ở miễn phí căn nhà cũ suốt 10 năm. Thế nhưng khi tôi muốn bán nhà để có tiền cứu mẹ, chị nhất quyết không chịu dọn đi, còn nói một câu khiến tôi l//ạnh người. Tôi lập tức gọi một cuộc điện thoại, và cái kết khiến cả gia đình chị không nói nên lời.
Vì thương chị gái l//y hôn, không nơi nương tựa, tôi để chị ở miễn phí căn nhà cũ suốt 10 năm. Thế nhưng khi tôi muốn bán nhà để có tiền cứu mẹ, chị nhất quyết không chịu dọn đi, còn nói một câu khiến tôi l//ạnh người. Tôi lập tức gọi một cuộc điện thoại, và cái kết khiến cả gia đình chị không nói nên lời.
“Cô dựa vào đâu mà đòi chúng tôi dọn đi?”
Chị gái tôi đứng chắn giữa cánh cửa, hai tay b:ám c:hặt vào khung gỗ, giọng nói vang lên đến mức mấy người hàng xóm bên kia con ngõ cũng phải hé cửa nhìn sang.
“Căn nhà này chúng tôi đã ở mười năm. Tiền sử:a mái, tiền thay cửa, tiền lát lại sân, thứ gì chẳng do vợ chồng tôi bỏ ra? Bây giờ mẹ cần tiền chữa bệ:nh, cô liền chạy đến nói bá:n là b:án. Cô coi chúng tôi là người giữ nhà th:uê cho cô sao?”
Tôi đứng dưới bậc thềm, tay vẫn cầm tập h:ồ s:ơ b:ệnh á:n của mẹ.
Mưa đầu thu rơi mỏng như bụi. Những giọt nước bám trên mái ngói xám của căn nhà cũ ở thành phố Tín Dương, rồi chảy thành dòng xuống chiếc máng sắt đã ho:en g:ỉ.
Mười năm trước, căn nhà này còn tiêu điều hơn bây giờ.
Tường bong sơn, cửa sổ ọ:p ẹ:p, sân sau mọc đầy cỏ dại. Khi ấy, chị tôi vừa ly hôn, một mình dắt theo đứa con trai sáu tuổi, trong túi chỉ còn vài trăm nhân dân tệ.
Chính tôi đã đưa chìa khóa cho chị.
Tôi còn nhớ rất rõ ngày hôm ấy.
Chị ngồi khóc trước cửa nhà mẹ, mái tóc r:ối b:ời, hai mắt sư:ng đ:ỏ.
Chị nói:
“Ngọc Ninh, chị không còn nơi nào để đi.”
Tôi nắm tay chị:
“Chị cứ đến căn nhà cũ của em ở. Bao lâu cũng được. Đợi cuộc sống ổ:n đ:ịnh rồi tính tiếp.”
Chị ngẩng lên nhìn tôi, nước mắt chảy xuống hai g:ò m:á:

“Em thật sự cho chị ở sao?”
“Chúng ta là chị em.”
Tôi đã nói như vậy.
Mười năm sau, cũng chính người chị ấy đứng trước mặt tôi, dùng thân mình chặn cánh cửa căn nhà mang tên tôi, lạnh lùng tu:yên b:ố sẽ không trả.
Phía sau chị là chồng mới của chị, Trương Vĩnh Cường.
Ông ta mặc chiếc áo sơ mi màu xám, cổ tay xắn cao, gương mặt đ:ỏ lên vì t:ức gi:ận. Bên cạnh là con trai chị, Lý Minh Hạo, nay đã mười sáu tuổi, đứng dựa vào tường với vẻ kh:ó ch:ịu.
Vĩnh Cường bước lên một bước:
“Cô út, chuyện trong nhà thì từ từ nói. Nhưng cô vừa đến đã bảo chúng tôi dọn trong một tháng, chẳng phải é:p người quá sao?”
Tôi nhìn ông ta:
“Tôi đã báo trước từ ba tháng trước.”
“Ba tháng thì sao?”
Ông ta bật c:ười nh:ạt.
“Ba tháng là đủ để tìm nhà mới à? Cô có biết g:iá thu:ê nhà trong thành phố bây giờ bao nhiêu không?”
“Tôi biết.”
“Biết mà còn é:p?”
“Tôi cũng đã nói tôi sẽ hỗ trợ tiền th:uê nhà sáu tháng đầu.”
Chị tôi cắt ngang:
“Chị không cần tiền b:ố t:hí của em.”
Tôi nhìn chị.
“Em chưa từng nói đó là bố th:í.”
“Vậy là gì?”
“Là để chị có thời gian chuyển đi.”
Chị cư:ời lạ:nh:
“Chuyển đi đâu?”
Tôi không trả lời ngay…
…Tôi hít một hơi thật sâu, giọng trùng xuống: “Chị à, mẹ đang nằm trong phòng cấp cứu, cần ba trăm triệu để phẫu thuật tim gấp. Đây là căn nhà thuộc quyền sở hữu duy nhất của em. Em cho chị ở nhờ mười năm không lấy một đồng tiền nhà, giờ mẹ gặp chuyện sinh tử, em phải bán nhà cứu mẹ. Chị không thương em thì cũng phải nghĩ đến mẹ chứ?”
Chị gái tôi nghe vậy, ánh mắt chẳng những không hề chấn động hay xót xa, mà ngược lại còn lóe lên sự tàn nhẫn và coi thường đến tột cùng. Chị nhếch môi, phán một câu lạnh người khiến toàn thân tôi đóng băng:
“Nó là mẹ của cô, chứ từ lâu đã chẳng còn là mẹ của tôi nữa! Lắng nghe cho kỹ đây: Thà rằng cô để bà già đó chết đi, chứ căn nhà này, một bước chúng tôi cũng không dọn!”
Sự im lặng bao trùm lấy con ngõ nhỏ. Lời nói như dao đâm thẳng vào tim khiến tôi đứng không vững. Mười năm trước, ai là người nuôi mẹ con chị từng bữa ăn? Ai là người đứng ra che chở khi chị bị gia đình chồng cũ đánh đuổi? Hóa ra mười năm cưu mang, đổi lại chỉ là một kẻ vô ơn tột cùng, sẵn sàng trêu ngươi trước mạng sống của chính người sinh ra mình!
Tôi gật đầu, sự nghẹn ngào trong mắt lập tức biến mất, thay vào đó là ánh nhìn lạnh lẽo như băng giá: “Được. Đây là câu trả lời của chị đúng không?”
Tôi rút điện thoại ra, không chần chừ bấm một số gọi đi và bật loa ngoài.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, giọng một người đàn ông dứt khoát và nghiêm nghị: “Alo, cô Ngọc Ninh đúng không? Tôi là Luật sư Trần đây. Chúng tôi và lực lượng cưỡng chế cùng đại diện Ủy ban phường đã đến đầu ngõ nhà cô rồi.”
Tôi thản nhiên trả lời: “Vâng, chào Luật sư. Xin mời các anh vào làm việc. Mọi hồ sơ sổ đỏ đứng tên độc quyền của tôi, cùng đơn khởi kiện đòi lại tài sản và lệnh cưỡng chế di dời đã được Tòa án phê duyệt khẩn cấp, nhờ các anh xử lý giúp.”
Chị tôi và Trương Vĩnh Cường nghe vậy thì giật thót, mặt cắt không còn một giọt máu.
Chưa đầy hai phút sau, hai chiếc xe công vụ cùng luật sư và đại diện chính quyền bước vào. Không dừng lại ở đó, đi cùng luật sư Trần còn có hai người đàn ông mặc vest đen lịch lãm. Trương Vĩnh Cường vừa nhìn thấy hai người này thì lập tức tái mặt, chân tay run lẩy bẩy.
Luật sư Trần bước tới, dõng dạc đọc quyết định: “Bà Nguyễn Thị Hoa, ông Trương Vĩnh Cường! Căn nhà này thuộc quyền sở hữu hợp pháp 100% của cô Ngọc Ninh. Do các vị cố tình chiếm dụng bất hợp pháp dù đã hết thời hạn thông báo, chúng tôi tiến hành cưỡng chế thu hồi ngay hôm nay.”
Chị tôi bắt đầu hoảng loạn, gào lên: “Không thể nào! Chúng tôi đã bỏ tiền sửa nhà! Nhà này là của chúng tôi!”
Luật sư Trần mỉm cười lạnh lùng, đưa ra một tệp tài liệu khác: “Tiền sửa chữa của ông bà không thể thay đổi quyền sở hữu đất. Trái lại, cô Ngọc Ninh đã ủy quyền cho chúng tôi đệ đơn kiện ông bà về hành vi chiếm dụng tài sản trái phép và đòi đền bù tiền thuê nhà suốt 10 năm qua theo giá thị trường, tổng cộng là 1,2 tỷ đồng.”
Chị tôi điếng người, suýt ngã rụi xuống đất. Nhưng cơn ác mộng của gia đình chị vẫn chưa dừng lại ở đó.
Một trong hai người đàn ông mặc vest bước lên, chìa ra tấm thẻ ngành và giấy tờ của Ngân hàng: “Ông Trương Vĩnh Cường, ông đã lấy giấy tờ sửa chữa căn nhà này cùng hồ sơ giả mạo để đi vay nóng và thế chấp tín dụng đen. Ngân hàng và công ty tài chính chúng tôi đã lập hồ sơ tố tụng ông về tội ‘Lừa đảo chiếm đoạt tài sản’. Hôm nay chúng tôi đến để phối hợp cùng cơ quan công an xử lý.”
Thì ra, lý do vợ chồng chị gái nhất quyết không chịu chuyển đi không phải vì tiếc tiền thuê nhà, mà vì Trương Vĩnh Cường đã lén lút dùng căn nhà của tôi làm mồi nhử để đi vay nợ khắp nơi. Nếu dọn đi, hành vi lừa đảo của ông ta sẽ lập tức bị phanh phui!
Lúc này, cảnh tượng trước cửa hoàn toàn đảo ngược.
Chị gái tôi quỳ gục xuống nền sân ướt nhẹp, bám lấy tà áo tôi, khóc lóc thảm thiết: “Ngọc Ninh ơi! Chị xin em! Chị sai rồi! Em rút đơn kiện đi, nếu không chồng chị sẽ phải đi tù, gia đình chị tiêu tùng mất! Cho chị xin lại tiền, chị sẽ dọn đi ngay mà!”
Đứa cháu trai mười sáu tuổi Lý Minh Hạo – kẻ vừa phút trước còn đứng vênh váo – giờ đây sợ hãi núp sau lưng mẹ, không dám ngẩng đầu. Trương Vĩnh Cường thì mặt xám như tro tàn, hai tay run rẩy không nói nên lời.
Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng gạt tay chị ra khỏi vạt áo mình, ánh mắt không chút dao động: “Mười năm trước, em trao chìa khóa cho chị vì tình nghĩa chị em. Mười năm sau, chị trả lại em bằng sự tuyệt tình với người mẹ đang nguy kịch. Tình nghĩa giữa chúng ta đã đứt từ giây phút chị thốt ra câu nói đó rồi.”
Tôi quay lưng bước đi, không ngoảnh lại dù chỉ một lần. Phía sau lưng tôi, tiếng khóc lóc van xin hòa lẫn trong tiếng tranh cãi, đùn đẩy trách nhiệm tồi tàn của gia đình chị vang vọng cả con ngõ nhỏ.
Chiều hôm đó, căn nhà cũ nhanh chóng được bàn giao cho bên mua khẩn cấp với sự hỗ trợ của luật sư. Tôi cầm trọn số tiền bán nhà chạy thẳng vào bệnh viện, nộp đủ chi phí phẫu thuật cho mẹ. Khi đèn phòng mổ bật sáng, tôi tựa lưng vào bức tường trắng của bệnh viện, thở phào nhẹ nhõm.
Lòng tốt trao đi không đúng người sẽ trở thành tai họa, nhưng sự dứt khoát đúng lúc đã giúp tôi cứu sống người quan trọng nhất cuộc đời mình.