Tôi Trở Về Nhà Khi V//ết M//ổ Còn Chưa Lành, Phát Hiện Chồng Ngo///ại Tìn/h Trong Chính Phòng Ngủ Của Mình… Nhưng Chỉ Một Cuộc Gọi Cho Luật S/ư Đã Khiến Họ Không Còn Kiêu Ngạo
Tôi Trở Về Nhà Khi V//ết M//ổ Còn Chưa Lành, Phát Hiện Chồng Ngo///ại Tìn/h Trong Chính Phòng Ngủ Của Mình… Nhưng Chỉ Một Cuộc Gọi Cho Luật S/ư Đã Khiến Họ Không Còn Kiêu Ngạo
Tôi tên là Nguyễn Minh A., năm nay 30 tuổi.
Tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất trên đời.
Ba năm trước, tôi kết hôn với Trần Hoàng Nam. Khi ấy, tôi tin rằng mình đã tìm được người đàn ông yêu thương và thật lòng muốn cùng tôi xây dựng gia đình.
Nhưng điều mà ít người biết là tôi không phải một cô gái bình thường.
Bố tôi là một doanh nhân người Việt sống lâu năm ở nước ngoài. Sau khi ông qua đời, tôi là người thừa kế duy nhất của một phần tài sản lớn mà ông để lại.
Tôi chưa bao giờ coi tiền bạc là thứ để khoe khoang.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng, nếu mình có điều kiện hơn thì có thể giúp người mình yêu có một cuộc sống tốt hơn.
Sau khi cưới Hoàng Nam, tôi mua một căn biệt thự lớn ở ngoại ô thành phố để hai vợ chồng cùng mẹ chồng là bà Nguyễn Thị Hồng sinh sống.
Tôi cũng giúp chồng mở rộng công ty, hỗ trợ anh trong công việc.
Mỗi lần có ai hỏi, tôi đều tự hào nói:
“Chồng tôi là người tôi tin tưởng nhất.”
Tôi chưa từng nghĩ rằng chính sự tin tưởng ấy lại trở thành thứ khiến tôi tổ/n thươ/ng nhất.
Một tháng trước, tôi phải nhập viện để thực hiện một ca ph///ẫu th///uật khá phức tạp.
Sau ca m///ổ, bác sĩ yêu cầu tôi phải nằm viện theo dõi ít nhất một tuần.
Những ngày đầu, tôi luôn mong chờ chồng đến thăm.
Tôi nghĩ chỉ cần nhìn thấy Hoàng Nam bước vào phòng bệnh, hỏi tôi một câu:
“Em có đa//u không?”
là tôi sẽ cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến.

Nhưng ngày đầu tiên anh không đến.
Anh gọi điện nói:
“Công ty đang có dự án quan trọng, anh không thể bỏ đi được. Anh cố gắng làm việc cũng là vì tương lai của chúng ta.”
Tôi nghe vậy chỉ biết im lặng.
Ngày thứ hai.
Ngày thứ ba.
Rồi một tuần trôi qua.
Anh vẫn không xuất hiện.
Mẹ chồng tôi cũng không một lần gọi điện hỏi thăm.
Tôi nằm trong phòng bệnh, nhìn những người phụ nữ khác có chồng chăm sóc, có người thân mang cháo đến, lòng tôi vừa tủi thân vừa hụt hẫng.
Tôi tự an ủi:
“Có lẽ anh ấy thật sự bận.”
Sau khi bác sĩ kiểm tra và thấy sức khỏe tạm ổn, tôi xin xuất viện sớm hơn hai ngày.
Dù vết m//ổ vẫn còn đau, thỉnh thoảng băng gạc vẫn có chút máu thấm ra, tôi vẫn muốn về nhà.
Tôi không báo trước cho chồng.
Tôi muốn tạo cho anh một bất ngờ.
Tôi tưởng tượng cảnh anh nhìn thấy tôi trở về sẽ vui mừng, sẽ ôm lấy tôi và nói:
“Em về rồi à? Anh nhớ em lắm.”
Nhưng thứ chờ đợi tôi ở nhà lại là một sự thật khiến cả thế giới trong tôi sụp đổ.
Chiếc xe dừng trước cổng biệt thự.
Tôi bước xuống, một tay xách túi, một tay ôm lấy bụng vì vế///t m//ổ vẫn còn đa/u.
Căn nhà hôm ấy yên tĩnh lạ thường.
Không có người giúp việc.
Không có tiếng động.
Tôi hơi ngạc nhiên.
Tôi nhẹ nhàng mở cửa bước vào.
“Nam ơi…”
Tôi gọi nhỏ.
Không ai trả lời.
Tôi nghĩ có lẽ anh đang ở trên phòng.
Từng bước đi lên cầu thang, tôi cố gắng không để mình quá đau.
Nhưng khi đến gần phòng ngủ, tôi bỗng nghe thấy tiếng cười nói khe khẽ.
Ti//m tôi đập mạnh.
Trong phòng có tiếng nhạc.
Có giọng phụ nữ.
Tôi đứng ch///ết lặng trước cửa.
Một cảm giác bất an chạy dọc sống lưng.
Tôi đặt tay lên tay nắm cửa.
Cánh cửa không khóa.
Tôi từ từ mở ra.
Và khoảnh khắc ấy…
Tôi cảm giác như cả bầu trời trước mắt mình sụp xuống….phần 1 đã hết, bình luận “YES” để đ/ọc phần 2 dưới cmt!
Trên chiếc giường mà vợ chồng tôi từng nằm cạnh nhau mỗi đêm…
Hoàng Nam đang ôm một người phụ nữ khác.
Người đó không ai xa lạ.
Là Lê Thu Trang.
Người bạn thân mà anh luôn miệng nói
… Người bạn thân mà anh luôn miệng nói là “chỉ như anh em tốt”, người từng đến nhà tôi ăn cơm và đon đả gọi tôi là chị.
Họ quấn lấy nhau trên chiếc nệm ga trắng, xung quanh là vài vỏ chai rượu vang đắt tiền—những chai rượu mà bố tôi đã cất công mang từ nước ngoài về cho tôi.
Trên bàn trang điểm của tôi, chiếc túi xách đắt giá tôi vừa order chưa kịp bóc tem đã nằm trong tay Thu Trang. Cô ta đang ướm thử chiếc dây chuyền kim kim cương của tôi lên cổ, cười khúc khúc:
“Căn biệt thự này đẹp thật đấy anh Nam. Chị A. đi viện lâu thêm chút nữa thì tốt, em ở đây thấy thích hơn ở căn hộ chung cư kia nhiều.”
Hoàng Nam vuốt tóc cô ta, giọng nuông chiều:
“Em thích thì sau này đây là nhà của em. Cô ta phẫu thuật xong chắc còn yếu lắm, để anh sắp xếp sang tên dần mấy tài sản này cho em. Cô ta yêu anh mê mệt, anh nói gì mà chẳng nghe.”
Tôi đứng ở ngưỡng cửa, bàn tay ôm lấy vết mổ đang nhói lên từng đợt. Nhưng cái đau ở bụng làm sao bằng cái đau xé rách lồng ngực lúc này. 10 năm qua, tình yêu, sự tin tưởng và những đồng tiền xương máu của tôi hóa ra chỉ là chiếc bàn đạp cho một kẻ đào mỏ và một tên đâm sau lưng.
Tôi không gào khóc. Không xông vào đánh ghen.
Tôi rút điện thoại ra, bật chế độ quay video sắc nét nhất, tiến lại gần giường vài bước rồi bấm máy.
Tiếng bấm chụp và ánh sáng màn hình làm hai kẻ trên giường giật bắn người. Thu Trang hốt hoảng vội kéo chăn che người, còn Hoàng Nam thì mặt cắt không còn một giọt máu.
“A… A…! Sao em lại về giờ này?!” Hoàng Nam lúng túng cuống quýt vơ lấy chiếc áo sơ mi.
Nhưng rất nhanh, sự hoảng hốt trên mặt anh ta biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng đến tàn nhẫn. Nhìn tôi tay ôm bụng, sắc mặt xanh xao, anh ta nhếch môi:
“Em thấy rồi thì anh cũng không giấu nữa. Đúng vậy, anh yêu Trang. Cô ấy mới là người mang lại cho anh cảm giác được làm một người đàn ông thực sự, chứ không phải sống dưới bóng một cô tiểu thư nhiều tiền như em!”
Thu Trang thấy chồng tôi cứng cựa, cũng lấy lại vẻ kiêu ngạo. Cô ta khoác chiếc áo choàng ngủ của tôi, tự nhiên ngồi tựa vào thành giường:

“Chị A. ơi, tình cảm không thể cưỡng cầu. Chị có tiền nhưng chị đâu cho anh Nam sự tôn nghiêm? Thôi thì chị ly hôn đi, để lại căn biệt thự này coi như bồi thường thanh xuân cho anh ấy.”
Mẹ chồng tôi từ dưới nhà đi lên, thấy cảnh này cũng chẳng hề bất ngờ. Bà bước vào phòng, khoanh tay nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh nhạt:
“Nó nói đúng đấy. Cô làm vợ mà suốt ngày cậy có tiền, con tôi sống với cô như osin cao cấp. Giờ cô bệnh tật ốm đau thế này làm sao sinh con nối dỗi cho nhà tôi? Khôn hồn thì ký đơn rồi chia cho con Nam nửa tài sản, nếu không tôi quậy cho công ty cô không làm ăn gì được đâu!”
Họ nhìn tôi – một người phụ nữ vừa bước ra từ phòng mổ, yếu ớt và cô độc – với ánh mắt thèm thuồng đống tài sản và sự khinh khỉnh của những kẻ tưởng mình đã nắm chắc phần thắng. Họ nghĩ tôi sẽ khóc lóc, van xin, hoặc sụp đổ.
Tôi từ từ tắt video quay lại toàn bộ cảnh tượng nhơ nhớp và những lời lẽ trơ trẽn của họ. Dù vết mổ dường như đang rỉ máu vì cơn tức giận, tôi vẫn đứng thẳng lưng.
Tôi không thèm đáp lại mẹ chồng hay hai kẻ trốn chui trốn lủi kia một câu nào.
Thay vào đó, tôi bấm một số điện thoại quen thuộc, bật loa ngoài.
Chỉ sau hai tiếng chuông, đầu dây bên kia bắt máy. Giọng nói trầm ấm, uy quyền của Luật sư Trần – Trưởng văn phòng luật sư hàng đầu thành phố, đồng thời là cố vấn pháp lý riêng cho tập đoàn của gia đình tôi vang lên:
“A. à? Cháu xuất viện rồi sao? Vết mổ đã ổn chưa?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Hoàng Nam, cất giọng lạnh băng:
“Chú Trần, cháu đang ở nhà. Cháu muốn chú kích hoạt ngay lập tức Điều khoản Bảo mật và Thỏa thuận Tài sản Tiền Hôn nhân mà chồng cháu đã ký 3 năm trước.”
Mặt Hoàng Nam bắt đầu biến sắc.
Tôi nói tiếp, từng từ như từng lưỡi dao găm thẳng vào sự kiêu ngạo của họ:
“Nhờ chú gửi hồ sơ sang Ngân hàng để phong tỏa toàn bộ tài khoản công ty đứng tên Hoàng Nam nhưng do quỹ đầu tư của cháu bảo lãnh. Đồng thời, thu hồi lại căn biệt thự này và toàn bộ dàn xe sang cháu từng cho anh ta đứng tên ủy quyền.
Ngoài ra, cháu đã quay lại đầy đủ bằng chứng chồng cháu ngoại tình tại nhà riêng, cùng lời thú nhận cố tình tẩu tán tài sản. Chú chuẩn bị đơn khởi tố tội vi phạm chế độ một vợ một chồng và tố tụng dân sự để đòi lại toàn bộ số tiền cháu đã đầu tư cho công ty anh ta trong 3 năm qua.”
Đầu dây bên kia đáp lại ngắn gọn nhưng đầy sức nặng:
“Đã rõ. Toàn bộ hồ sơ tài chính và hợp đồng đã sẵn sàng. Trong vòng 30 phút nữa, đội ngũ pháp lý của chú và đại diện ngân hàng sẽ có mặt tại biệt thự để niêm phong tài sản. Cháu cứ nghỉ ngơi.”
Cúp máy.
Sự yên lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng.
Nụ cười trên môi Thu Trang khựng lại, chiếc dây chuyền kim cương trên tay cô ta bỗng trở nên nặng trịch. Mẹ chồng tôi ú ớ, mặt tái dại không thốt nên lời.
Còn Hoàng Nam, anh ta run rẩy ngã khuỵu xuống chân giường. Anh ta hiểu quá rõ uy lực của bản hợp đồng tiền hôn nhân đó—thứ mà 3 năm trước vì muốn bước chân vào nhà giàu nên anh ta đã nhắm mắt ký không chút đắn đo, cứ nghĩ tôi yêu mù quáng sẽ không bao giờ dùng đến.
“A… A… Em làm gì vậy? Anh… anh chỉ nhất thời trót dại thôi mà!” Hoàng Nam bò đến định nắm lấy vạt áo tôi, giọng run rẩy van xin. “Anh và Trang không có gì cả, là cô ta dụ dỗ anh! Em hủy cuộc gọi vừa rồi đi, anh xin em!”
Thu Trang nghe vậy trố mắt chửi ngược lại: “Hoàng Nam, anh nói cái gì đấy?! Chính anh bảo chị ta là con gà mái không biết đẻ, bảo em…”
“CÂM MIỆNG!” Hoàng Nam gào lên, gạt phắt Thu Trang ra.
Mẹ chồng tôi lúc này hốt hoảng lao đến nắm lấy tay tôi, giọng điệu thay đổi 180 độ:
“A. ơi, con ơi! Mẹ sai rồi, là mẹ già cản dại! Con đừng thu hồi công ty, con Nam mà vỡ nợ thì nhà mình biết sống làm sao? Con thương lấy chồng con…”
Tôi lùi lại một bước, tránh xa những bàn tay dơ bẩn đó. Vết mổ ở bụng vẫn nhói đau, nhưng đôi mắt tôi đã hoàn toàn băng giá.
“Mẹ quên mất rồi sao?” Tôi mỉm cười, một nụ cười chua chát nhưng kiêu hãnh. “Con chỉ là một cô tiểu thư nhiều tiền không biết điều, không thể sinh con nối dõi cho nhà mẹ. Những thứ này là của tôi, tôi cho các người mượn được, thì tôi đòi lại được.”
Tiếng còi xe của đội ngũ luật sư và lực lượng an ninh đã vang lên ngay trước cổng biệt thự.
Tôi quay lưng bước đi, không ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần. Phía sau lưng tôi, tiếng van xin thảm thiết của Hoàng Nam, tiếng chửi rủa xô xát của Thu Trang và tiếng khóc lóc gào thét của mẹ chồng tôi vang lên hỗn loạn—cái kết đắng ngắt cho những kẻ tham lam nhưng lại thích đóng vai kẻ bề trên.