Mẹ Chồng Bảo Đám Cưới Em Gái Tôi Chỉ Cần 2 Triệu Tiền Mừng. Đến Đám Cưới Con Gái Bà, Bà Lại Thản Nhiên Đòi Chúng Tôi Một Cây Vàng. Tôi Chỉ Hỏi Lại: “Một Cây Vàng Thật Sao Mẹ?” Bà Cười Tươi Gật Đầu… Nhưng Chỉ Vài Phút Sau, Cả Nhà Đều Cứng Họng Khi Biết Thứ Tôi Mang Đến!
Mẹ Chồng Bảo Đám Cưới Em Gái Tôi Chỉ Cần 2 Triệu Tiền Mừng. Đến Đám Cưới Con Gái Bà, Bà Lại Thản Nhiên Đòi Chúng Tôi Một Cây Vàng. Tôi Chỉ Hỏi Lại: “Một Cây Vàng Thật Sao Mẹ?” Bà Cười Tươi Gật Đầu… Nhưng Chỉ Vài Phút Sau, Cả Nhà Đều Cứng Họng Khi Biết Thứ Tôi Mang Đến!
Tôi tên Hương, năm nay ba mươi hai tuổi, kết hôn với Tuấn được gần sáu năm.
Chồng tôi là người hiền lành, chịu khó, nhưng từ nhỏ đã quen nghe lời mẹ. Trong nhà, mọi việc lớn nhỏ gần như đều do mẹ chồng quyết định. Tuấn hiếm khi phản đối, còn tôi thì luôn tự nhủ: “Mình lấy chồng chứ không lấy mẹ chồng. Chỉ cần sống chân thành rồi mọi chuyện sẽ ổn.”
Suốt những năm đầu hôn nhân, tôi cố gắng làm tròn bổn phận của một nàng dâu.
Lương tháng của tôi và chồng đều góp chung để chi tiêu. Tết nhất, giỗ chạp, hiếu hỷ bên nội, tôi chưa bao giờ vắng mặt. Nhà chồng có việc, tôi luôn là người chạy trước chạy sau. Còn bên ngoại, vì ở xa gần hai trăm cây số nên mỗi năm tôi chỉ về được vài lần.
Mỗi lần xin về thăm bố mẹ, mẹ chồng đều nhắc:
– Con gái lấy chồng rồi thì phải lo cho nhà chồng trước. Nhà mẹ đẻ ít qua lại thôi, đừng để người ta bảo còn nặng bên ngoại.
Tôi nghe, dù trong lòng chạnh buồn.
Năm ngoái, em gái ru//ột tôi thông báo sẽ kết hôn.
Bố mẹ gọi điện, giọng đầy háo hức:
– Nếu vợ chồng con sắp xếp được thì về sớm phụ bố mẹ vài hôm nhé.
Tôi mừng lắm.
Tối hôm đó, tôi bàn với chồng chuyện mừng cưới.
– Em định mừng em gái năm triệu, được không anh?
Chưa kịp nghe chồng trả lời thì mẹ chồng đã lên tiếng:
– Gì mà năm triệu? Anh em r//uột cũng vừa phải thôi.
Tôi nhẹ nhàng:
– Em chỉ có một đứa em gái.
Bà khoát tay.
– Hai triệu là được rồi.
Tôi im lặng.
Bà tiếp tục phân tích rất tự tin:
– Người ta đi đám cưới bốn người hai triệu còn ăn thoải mái. Nhà mình hai vợ chồng đi, hai triệu là đẹp rồi.
Chồng tôi nhìn tôi ái ngại.
– Thôi em… nghe mẹ đi.
Tôi nuốt xuống sự tủi thân.

Cuối cùng, hai vợ chồng mang đúng phong bì hai triệu về dự cưới em gái tôi.
Hôm ấy, mẹ tôi nhận phong bì chỉ cười hiền:
– Có lòng là quý rồi con.
Bà không hề hỏi vì sao anh chị ru//ột lại mừng ít như vậy.
Chính điều đó càng khiến tôi thấy áy náy.
Ba tháng sau.
Đến lượt em gái chồng thông báo cưới.
Cả nhà đang ăn cơm thì mẹ chồng cười rất tươi.
– Mẹ tính rồi.
Tôi ngẩng lên.
– Đám cưới em gái con, vợ chồng con đi một cây vàng nhé.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
– Dạ… mẹ nói bao nhiêu ạ?
– Một cây vàng.
Tôi suýt đánh rơi đôi đũa.
– Một… cây?
Bà gật đầu tỉnh bơ.
– Đúng rồi. Đi ít quá người ta cười. Em gái ru//ột mình cưới phải cho đẹp mặt.
Tôi cố giữ bình tĩnh.
– Nhưng lúc em gái con cưới, mẹ bảo hai triệu là đủ…
Mẹ chồng lập tức đổi sắc mặt.
– Bên ngoại với bên nội khác nhau.
– Con làm dâu thì phải hết lòng vì nhà chồng.
– Nhà mẹ đẻ sau này có việc thì về được là tốt rồi, đừng đặt nặng chuyện tiền bạc.
Tôi lặng người.
Hóa ra “đừng đặt nặng tiền bạc” chỉ đúng khi đó là gia đình tôi.
Những ngày chuẩn bị cưới, em chồng còn thường xuyên nhắn tin.
“Hôm nay em đi xem váy.”
“Chị chuyển em năm triệu nhé.”
Hôm khác:
“Chị ơi, em thiếu tiền chụp ảnh.”
Rồi:
“Em muốn đổi bộ trang sức.”
Đỉnh điểm là một tuần trước lễ cưới.
Em chồng gọi điện.
– Chị ơi, em còn thiếu hai mươi triệu mua nội thất phòng cưới. Chị cho em mượn đi.
Tôi hỏi:
– Bao giờ em trả?
Cô ấy cười.
– Người nhà tính toán gì chị.
Tôi chưa kịp nói thì mẹ chồng cầm điện thoại.
– Em con lấy chồng một lần trong đời. Con giúp nó đi.
– Sau này phúc sẽ đến với con.

Tôi chỉ đáp:
– Để con suy nghĩ.
Tối hôm đó, tôi mở cuốn sổ ghi chép chi tiêu của gia đình.
Sáu năm qua, tôi đã không ít lần âm thầm hỗ trợ nhà chồng.
Tiền sửa mái nhà.
Tiền viện phí cho bố chồng.
Tiền học thêm của cháu.
Chưa bao giờ tôi đòi lại.
Nhưng mỗi lần nhà ngoại có việc, tôi đều phải cân nhắc từng đồng.
Tôi không tiếc tiền.
Điều khiến tôi buồn là sự thiên vị quá rõ ràng.
Hôm sau, tôi chủ động mời cả nhà ngồi lại.
Tôi lấy ra hai chiếc phong bì.
Một phong bì ghi: “Đám cưới em gái Hương.”
Một phong bì ghi: “Đám cưới em gái Tuấn.”
Tôi đặt cạnh nhau.
– Mẹ còn nhớ không?
– Đây là hai triệu mà mẹ bảo đủ để mừng em gái con.
– Còn hôm nay mẹ yêu cầu một cây vàng cho em gái anh Tuấn.
Không ai nói gì.
Tôi nhìn mẹ chồng rồi nhẹ nhàng nói tiếp..
– Đám cưới của em gái con hay em gái anh Tuấn thì tình cảm chị em cũng đều như nhau cả. Sáu năm qua làm dâu, con chưa từng nảy sinh sự tính toán hay so đo với nhà mình. Nhưng sự phân biệt đối xử quá lớn của mẹ hôm nay khiến con nhận ra: nếu con tiếp tục nhẫn nhịn và dung dưỡng cho sự vô lý này, chính con đang tự coi thường gia đình cha mẹ đẻ của mình.
Nói rồi, tôi lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ tiết kiệm và một tờ giấy được gấp gọn, đặt thẳng lên bàn.
Đó là cuốn sổ ghi nhận toàn bộ số tiền hơn ba trăm triệu mà vợ chồng tôi tích góp được sau nhiều năm làm lụng, cùng một bản liệt kê chi tiết từng khoản chi mà tôi từng tự bỏ tiền túi ra lo cho nhà chồng trong suốt sáu năm qua. Từ tiền sửa mái nhà, tiền viện phí của bố, đến tiền mua sắm trang thiết bị cho em gái.
Mẹ chồng tôi nhíu mày, định cất tiếng chửi tôi “láo xược”, nhưng tôi đã giơ tay ngắt lời bà:

– Hôm nay con mang đến đây hai thứ. Thứ nhất là chiếc phong bì hai triệu đồng cho đám cưới em gái – đúng bằng con số mà mẹ đã ấn định cho em gái con năm ngoái, không thiếu một đồng. Thứ hai là tờ đơn đăng ký quản lý tài chính độc lập và yêu cầu phân chia lại trách nhiệm đóng góp. Từ ngày mai, toàn bộ lương của con, con sẽ tự giữ để phụng dưỡng bố mẹ đẻ và lo cho tương lai của con. Tiền sinh hoạt phí nhà chồng, vợ chồng con sẽ chia đôi sòng phẳng. Em gái xin thêm tiền mua nội thất hay trang sức, anh Tuấn muốn lo cho em thế nào thì tự trích từ lương của anh ấy!
Mẹ chồng tôi sững người, mặt biến sắc từ đỏ sang tái nhợt. Bà quay sang nhìn con trai, hy vọng Tuấn sẽ mắng chửi tôi như mọi khi. Nhưng Tuấn nhìn tờ danh sách chi tiêu chi tiết cùng cuốn sổ tiết kiệm, rồi nhìn sang gương mặt kiên định của tôi, cuối cùng chỉ biết cúi đầu im lặng.
Tôi đứng dậy, thong thả cất lại cuốn sổ vào túi rồi nhìn mẹ chồng nhẹ nhàng cười:
– Mẹ nói đúng một câu: “Người nhà thì không nên tính toán”. Nhưng sự tử tế chỉ có giá trị khi đặt đúng chỗ và trao cho người biết trân trọng nó.
Ngày hôm đó, buổi tiệc cưới vẫn diễn ra, nhưng cả nhà chồng không một ai dám hoạnh hẹ hay đòi hỏi tôi thêm một lời nào nữa. Sự im lặng đầy ngượng ngùng và kiêng nể của họ chính là cái giá phải trả cho sự thiên vị ích kỷ. Còn tôi, bước ra khỏi căn nhà ấy với một tâm thế hoàn toàn tự do và ngẩng cao đầu.