Ngày giỗ mẹ, tôi đưa con gái về quê một đêm, chồng nổi giận vì không có người chăm mẹ hắn nên lái xe tới tận nơi, hất mâm cơm cúng xuống đất

Ngày giỗ mẹ, tôi đưa con gái về quê một đêm, chồng nổi giận vì không có người chăm mẹ hắn nên lái xe tới tận nơi, hất mâm cơm cúng xuống đất: “Người sống không phục vụ, lại đi hầu người chết!” Cha tôi ngồi trước bàn thờ run cả tay nhưng vẫn ngăn tôi cãi nhau. Chồng bỏ đi chưa được mười phút, cha mới đóng cửa, lấy từ dưới bàn thờ ra một chiếc hộp: “Mẹ con dặn, nếu có ngày nó dám làm chuyện này thì mới được đưa con xem.”… Truyện Hay

“Người sống không phục vụ, lại chạy về đây hầu người chết làm gì?”

Cùng với tiếng quát của Chu Cảnh Hoài, mâm cơm cúng trước bàn thờ mẹ tôi bị hắn hất mạnh xuống nền gạch.

Bát canh gà vỡ choang.

Đĩa cá hấp mẹ tôi lúc sinh thời thích nhất lăn đến tận chân bàn. Ba nén hương rung lên, tro rơi xuống tấm ảnh người phụ nữ đang mỉm cười.

Con gái tôi, Đường Đường, mới bảy tuổi, sợ đến mức ôm chặt lấy eo tôi.

“Mẹ…”

Tôi đứng chết lặng giữa căn nhà cũ ở ngoại ô Hàng Châu.

Hôm nay là ngày giỗ thứ ba của mẹ.

Tôi chỉ xin chồng đưa con gái về nhà ngoại một đêm.

Vậy mà hắn lái xe gần hai tiếng từ nội thành tới đây chỉ vì mẹ hắn gọi điện than rằng tối nay không có ai nấu cháo, đo huyết áp và ngâm chân cho bà.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản cho biết 'ĐÔNG ĐỒNG'

Chu Cảnh Hoài chỉ thẳng vào mặt tôi:

“Tống Vãn Thanh, cô có biết mẹ tôi đang đau đầu không?”

“Tôi đã nấu sẵn cháo, thuốc cũng chia từng liều rồi.”

“Thế ai hâm cho bà?”

Tôi bật cười vì quá tức.

“Bà ấy năm nay năm mươi tám tuổi, tay chân vẫn khỏe. Còn mẹ tôi đã mất ba năm. Tôi về thắp cho bà một nén hương cũng sai sao?”

Sắc mặt hắn lập tức tối lại.

“Cô gả vào nhà họ Chu thì phải biết việc gì quan trọng hơn!”

Tôi vừa định đáp, cha tôi đã từ chiếc ghế gỗ đứng lên.

Ông Tống Quốc Thành sáu mươi ba tuổi, mái tóc đã bạc quá nửa. Bàn tay ông run đến mức chén rượu cúng va vào mép bàn lạch cạch.

“Vãn Thanh, thôi con.”

“Cha!”

“Ngày giỗ mẹ con… đừng cãi nhau.”

Ông cúi xuống nhặt từng mảnh bát vỡ.

Chu Cảnh Hoài không hề có ý định giúp.

Hắn nhìn cha tôi, lạnh nhạt nói:

“Bác cũng nên khuyên con gái mình. Đã làm con dâu thì đừng ba ngày hai bữa chạy về nhà mẹ đẻ.”

Tôi siết chặt tay.

“Chu Cảnh Hoài, xin lỗi cha tôi.”

Hắn quay phắt lại.

“Cô nói gì?”

“Tôi bảo anh xin lỗi.”

“Chỉ vì một mâm cơm?”

“Vì đó là mâm cơm đặt trước di ảnh mẹ tôi!”

Hắn cười nhạt.

“Người cũng mất rồi, làm những thứ này cho ai xem?”

Tôi giơ tay lên, nhưng cha bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi.

“Vãn Thanh!”

Tôi quay sang.

Ánh mắt cha rất lạ.

Không phải sợ.

Mà giống như ông đang chờ một điều gì đó suốt nhiều năm, và cuối cùng hôm nay nó đã xảy ra.

Chu Cảnh Hoài chỉnh lại cổ tay áo.

“Ngày mai trước tám giờ phải về. Mẹ tôi có lịch khám ở Bệnh viện số 1 Hàng Châu.”

Tôi lạnh giọng:

“Anh là con trai bà ấy.”

“Nhưng cô là con dâu.”

Hắn ném lại đúng một câu rồi quay người bỏ đi.

Tiếng động cơ chiếc Mercedes vang lên ngoài con ngõ nhỏ, sau đó xa dần.

Tôi cúi xuống định dọn đống thức ăn.

Cha lại nói:

“Đừng nhặt nữa.”

Tôi ngẩng lên.

Ông đi thẳng ra cửa, nhìn hai bên con ngõ rồi đóng cổng.

Cài then.

Kéo rèm.

Sau đó còn lấy điện thoại của mình tắt nguồn.

“Cha làm gì vậy?”

Ông không trả lời.

“Đường Đường, con vào phòng trong xem hoạt hình một lát nhé.”

Con bé nhìn tôi.

“Mẹ có sao không?”

“Không sao.”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản cho biết 'ĐÔNG ĐỒNG'

Đợi cửa phòng khép lại, cha mới quay về bàn thờ.

Ông quỳ xuống.

“Cha!”

Tôi vội đỡ nhưng ông gạt tay tôi ra, thò tay vào khoảng tối phía dưới chiếc tủ thờ bằng gỗ lim.

Một tiếng “cạch” rất nhỏ vang lên.

Tôi sững người.

Phía dưới bàn thờ có một ngăn bí mật.

Cha lấy ra một chiếc hộp gỗ màu đen đã cũ, bên ngoài quấn hai lớp vải đỏ.

“Cái gì vậy?”

Ông đặt chiếc hộp trước mặt tôi nhưng không mở.

Bàn tay run dữ dội hơn lúc nãy.

“Của mẹ con.”

“Mẹ?”

“Ba ngày trước khi mất, bà ấy giao cho cha.”

Tôi nhìn chiếc khóa đồng nhỏ trên hộp.

“Vậy sao cha chưa từng nói?”

Cha im lặng rất lâu.

Rồi ông nhìn mâm cơm bị hất tung dưới đất.

“Mẹ con dặn, thứ này không được đưa cho con sớm.”

“Tại sao?”

“Bà ấy nói nếu cuộc sống của con yên ổn, nếu nhà họ Chu đối xử tử tế với con thì cứ để bí mật này chôn theo bà ấy.”

Tim tôi đập mạnh.

“Còn nếu không?”

Cha nhắm mắt.

“Nếu có ngày Chu Cảnh Hoài dám làm nhục con ngay trước bàn thờ mẹ con…”

Ông đẩy chiếc hộp về phía tôi.

“…thì mới được đưa con xem.”

Tôi lạnh cả sống lưng.

“Cha, chuyện này liên quan gì đến Cảnh Hoài?”

Ông chưa kịp trả lời, điện thoại tôi bất ngờ rung lên.

Mẹ chồng gọi.

Tôi tắt máy.

Ngay sau đó, một tin nhắn của Chu Cảnh Hoài hiện lên:

“Ngày mai về sớm. Mẹ nói tuần sau cần cô ký vài giấy tờ liên quan căn nhà.”

Cha tôi vô tình nhìn thấy.

Sắc mặt ông lập tức trắng bệch.

“Căn nhà nào?”

“Căn biệt thự ở Tân Giang. Nhà họ Chu đang ở.”

Chiếc chìa khóa trong tay cha rơi xuống nền.

Tôi giật mình.

“Cha?”

Ông nhìn tôi, môi run lên.

“Bọn họ… bắt đầu rồi.”

“Bắt đầu cái gì?”

Cha không trả lời, chỉ nhặt chìa khóa lên rồi tra vào ổ.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản cho biết 'ĐÔNG ĐỒNG'

Tách.

Chiếc hộp mở ra một khe nhỏ.

Bên trong không có vàng bạc.

Chỉ có một tập hồ sơ đã ố màu, một chiếc USB và một phong bì trắng.

Trên phong bì là nét chữ của mẹ tôi.

“Gửi Vãn Thanh. Con gái, nếu con đọc được lá thư này, tuyệt đối đừng ký bất kỳ giấy tờ nào nhà họ Chu đưa cho con.”

Tôi chưa kịp chạm vào nó, cha đã rút tập hồ sơ phía dưới ra.

Một tờ giấy rơi xuống.

Ở góc trên cùng là tên mẹ tôi.

Bên dưới lại xuất hiện ba chữ khiến tôi nghẹn thở:

Chu Cảnh Hoài.

“Cha… tại sao tên chồng con lại nằm trong hồ sơ mẹ để lại?”

Cha nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe.

Ông mở miệng, nhưng đúng lúc ấy—

Ngoài cổng đột nhiên vang lên tiếng phanh xe.

Sau đó là tiếng Chu Cảnh Hoài đập cửa dồn dập:

“Tống Vãn Thanh! Mở cửa!”

Cha tôi lập tức chộp lấy cổ tay tôi, giọng khàn đặc:

“Giấu chiếc hộp đi! Tuyệt đối đừng để nó biết con đã nhìn thấy thứ này, bởi vì năm đó mẹ con…”

“…bởi vì năm đó, mẹ con chết không phải do bệnh tật đơn thuần, mà là bị chính mẹ con nhà họ Chu ép đến bước đường cùng!”
Lời cha vừa dứt, toàn thân tôi như có dòng điện chạy qua, lạnh ngắt từ đầu đến chân.
“Ý cha là sao? Mẹ bị ung thư mà!” Tôi lắp ba lắp báp, tay run rẩy giấu vội chiếc hộp xuống gầm sofa.
Cha ôm lấy ngực, nghẹn ngào: “Mẹ con là cổ đông sáng lập công ty dược phẩm mà nhà họ Chu đang sở hữu. Căn biệt thự ở Tân Giang, cả cái công ty đó, đều đứng tên mẹ con và con! Năm đó, biết mẹ con bệnh nặng, mẹ con Chu Cảnh Hoài đã cố tình gài bẫy, tráo đổi bệnh án, giấu giếm đơn thuốc điều trị đặc trị để mẹ con ra đi sớm hơn, nhằm chiếm đoạt toàn bộ tài sản. Mẹ con phát hiện ra trước khi mất nhưng không kịp làm gì, chỉ kịp chuẩn bị tập hồ sơ này và cố tình tác hợp cho con với hắn để chờ ngày hắn bộc lộ bản chất!”
Tiếng đập cửa bên ngoài ngày càng dồn dập, kèm theo tiếng gầm tức giận của Chu Cảnh Hoài: “Tống Vãn Thanh! Cô điếc rồi à? Mở cửa ra ngay!”
Tôi hít một hơi thật sâu, nuốt nước mắt vào trong. Ánh mắt tôi cởi bỏ hoàn toàn sự nhẫn nại, yếu đuối thường ngày, thay vào đó là sự lạnh lẽo như băng giá.
Tôi đi ra mở cổng. Chu Cảnh Hoài xông vào, mặt hằn học: “Làm cái trò gì mà đóng cửa cài then? Cô định phản…”
“Chát!”
Một cái tát giòn giã vang lên ngắt lời hắn. Chu Cảnh Hoài sững người, ôm lấy một bên mặt đỏ lật, kinh ngạc nhìn tôi: “Cô bãu gan tày trời… Cô dám đánh tôi?”
“Đây là cái tát tôi đánh thay cho mẹ tôi!” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ thốt ra sắc như dao cạo: “Chu Cảnh Hoài, anh và người mẹ độc ác của anh nghe cho rõ đây. Từ giây phút này, tôi và anh chính thức chấm dứt. Căn biệt thự Tân Giang, công ty dược phẩm, và cả những gáo nước bẩn nhà các người hất vào gia đình tôi, tôi sẽ đòi lại không thiếu một xu!”
Chu Cảnh Hoài biến sắc khi nghe đến hai chữ “Tân Giang”. Hắn định xông tới giật lấy chiếc điện thoại trên tay tôi, nhưng tôi đã thản nhiên giơ màn hình lên. Trên đó là giao diện cuộc gọi ghi âm đã kết nối trực tiếp với luật sư riêng của gia đình tôi và cơ quan công an địa phương.
“Toàn bộ bằng chứng năm xưa mẹ anh làm giả hồ sơ bệnh án và hợp đồng chuyển nhượng tài sản độc hại đã nằm trong tay tôi,” tôi lạnh lùng cất tiếng. “Cút khỏi nhà tôi trước khi cảnh sát đến bế anh đi!”
Ánh mắt Chu Cảnh Hoài từ tức giận chuyển sang hoảng loạn tột độ. Hắn lùi lại mấy bước, trố mắt nhìn tôi như nhìn một người lạ, rồi sợ hãi vội vã tháo chạy ra xe, vọt đi trong đêm tối.
Căn nhà nhỏ trở lại sự tĩnh lặng. Tôi quay vào trong, nhẹ nhàng ôm lấy cha và con gái Đường Đường.
Trên bàn thờ, làn khói hương nồng đượm cuộn tròn quanh di ảnh mẹ. Nụ cười của bà trong ảnh như tươi hơn. Đêm nay, cơn mộng mị che đậy bằng sự cam chịu chính thức khép lại. Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ đứng lên lấy lại tất cả những gì vốn thuộc về mẹ, trả lại sự công bằng cho người đã khuất.
Bạn có muốn viết tiếp phần hậu truyện về hành trình Tống Vãn Thanh dùng bằng chứng để vạch mặt mẹ con Chu Cảnh Hoài trước pháp luật không?