“Không sống nổi thì về nhà mẹ đ//ẻ đi!” — mẹ chồng thẳng tay đuổi tôi khỏi nhà. Tôi lập tức bế con, xách hà//nh lý rời đi mà không hề ngoảnh lại. Không ai ngờ đúng 7 ngày sau, cả họ nhà chồng kéo đến trước cửa, người nào cũng cúi đầu xin lỗi, thậm chí van xin tôi trở về. Nhưng khi biết lý do thực sự, họ chỉ biết đứng ch////ết lặng…

“Không sống nổi thì về nhà mẹ đ//ẻ đi!” — mẹ chồng thẳng tay đuổi tôi khỏi nhà. Tôi lập tức bế con, xách hà//nh lý rời đi mà không hề ngoảnh lại. Không ai ngờ đúng 7 ngày sau, cả họ nhà chồng kéo đến trước cửa, người nào cũng cúi đầu xin lỗi, thậm chí van xin tôi trở về. Nhưng khi biết lý do thực sự, họ chỉ biết đứng ch////ết lặng…

Mẹ chồng tôi nói câu đó vào một buổi chiều oi ả, khi tôi đang cúi người rửa chồng bát sau bữa cơm.

“Không chịu được thì về nhà mẹ đẻ. Ở đây không ai giữ cô lại.”

Không có mô tả ảnh.

Giọng bà không to, nhưng đủ sắc để cắt ngang cả gian bếp chật. Tôi đứng sững, tay vẫn ngập trong bọt xà phòng. Nước từ vòi chảy xuống, lạnh ngắt.

Chồng tôi – Tuấn – ngồi ở bàn uống nước, im lặng nhìn xuống nền gạch. Anh không nói gì. Không can ngăn. Không bênh vực.

Tôi hiểu. Sự im lặng đó chính là câu trả lời.

Tôi lau tay vào tạp dề, quay lại nhìn mẹ chồng. Bà khoanh tay, ánh mắt như đã chờ sẵn phản ứng của tôi từ lâu. Có lẽ bà mong tôi cãi, hoặc khóc, hoặc lại nhẫn nhịn cúi đầu xin lỗi như mọi lần.

Nhưng không.

Tôi nói rất nhẹ:

“Vâng. Con về.”

Cả gian nhà im phăng phắc.

Mẹ chồng có vẻ hơi khựng lại, nhưng rồi bà nhếch môi:

“Về thì về. Tưởng ai sợ.”

Tôi đi vào phòng, xếp vài bộ quần áo, lấy giấy tờ của con, nhét vào túi. Con gái tôi – bé My, 6 tuổi – đứng ở cửa, mắt tròn xoe.

“Mẹ ơi… mình đi đâu thế?”

Tôi xoa đầu con:

“Mẹ con mình về ngoại chơi ít hôm.”

Tuấn đứng ở cửa phòng, giọng lúng túng:

“Em… bình tĩnh lại đã. Mẹ chỉ nói lúc nóng thôi.”

Tôi nhìn anh, lần đầu tiên sau ba năm làm dâu, tôi nhìn thẳng vào mắt chồng:

“Em bình tĩnh lắm. Bình tĩnh nhất từ trước đến giờ.”

Anh không giữ tôi lại.

Và thế là tôi đi thật…

Không có mô tả ảnh.

– “Cô đi rồi thì đừng có vác mặt quay về cái nhà này nữa!” – Tiếng mẹ chồng tôi vọng ra qua cánh cổng sắt, chát chúa và đắc thắng.
Tôi không ngoảnh lại, nắm chặt tay bé My bước ra ngõ. Con hẻm nhỏ quen thuộc hôm nay bỗng thênh thang đến lạ.
Nhà chồng tôi vốn có một cửa hàng buôn bán vật liệu xây dựng lớn nhất nhì khu phố. Mọi sổ sách, hóa đơn, công nợ thu chi từ ngày tôi về làm dâu đều một tay tôi quản lý. Mẹ chồng tôi vốn chẳng biết chữ nghĩa nhiều, Tuấn thì quen tính ăn chơi lười biếng, chỉ thích đi giao lưu nhậu nhẹt. Bà tưởng tôi chỉ là đứa con dâu ăn bám, dọn dẹp, rửa bát nấu cơm. Bà quên mất rằng, hệ thống khách hàng, các mối nhập hàng uy tín, và quan trọng nhất là toàn bộ mã khóa tài khoản ngân hàng giao dịch của công ty gia đình đều do một tay tôi đứng tên điều hành.
Khi rời đi, tôi đơn giản là bấm nút khóa toàn bộ các tài khoản công ty, tạm dừng các hợp đồng tín dụng đứng tên cá nhân tôi, và gửi thông báo nghỉ việc đến toàn bộ các nhà cung cấp chính.
Ngày thứ nhất, họ tưởng tôi dỗi.
Ngày thứ ba, các đối tác lớn đồng loạt ngừng cấp hàng vì không có chữ ký duyệt chi của tôi. Công nợ hàng tỷ đồng đến hạn gom thu không thể rút ra vì tài khoản bị khóa an ninh.
Ngày thứ năm, khách hàng đền hợp đồng vì giao hàng trễ, các khoản nợ xấu ngân hàng gửi giấy báo về tận nhà. Cửa hàng vật liệu rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn, nguy cơ phá sản và vỡ nợ chỉ tính bằng giờ. Lúc này, Tuấn và mẹ chồng mới quýnh quáng lục tung giấy tờ và nhận ra: Không có tôi, cái gọi là “cơ ngơi gia đình” thực chất chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch đầy nợ nần.
Đúng 7 ngày sau, một đoàn người gồm mẹ chồng, Tuấn và mấy người cô chú trong họ kéo đến tận cửa nhà bố mẹ đẻ tôi. Mẹ chồng tôi không còn vẻ hống hách thường ngày, mặt bà cắt không còn một giọt máu, run rẩy nắm lấy tay tôi van xin:
– “Con ơi… Mẹ sai rồi. Con về cứu cái nhà này với, không là công an siết nợ, thằng Tuấn phải đi tù mất con ơi!”
Không có mô tả ảnh.
Tôi bước ra cửa, thong thả nhìn từng gương mặt đang cúi gầm xuống vì xấu hổ. Tôi lấy từ trong túi ra một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn, cùng tấm bản sao hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.
– “Mọi người nhầm rồi.” – Tôi cất giọng thản nhiên – “Tôi không khóa tài khoản để trả thù. Tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về mình. Tòa nhà và toàn bộ vốn kinh doanh đó, bố mẹ đẻ tôi đã âm thầm đầu tư đứng tên tôi từ ba năm trước để làm vốn giắt lưng cho con gái. Mấy năm qua tôi im lặng gánh vác chỉ vì muốn giữ sĩ diện cho anh Tuấn. Nhưng khi sự chịu đựng vượt quá giới hạn, tôi xin phép thu hồi lại tài sản của gia đình tôi.”
Mẹ chồng tôi quỵ sụp xuống đất, mắt trợn ngược vì bàng hoàng. Tuấn đứng chết lặng như một pho tượng. Hóa ra gã đàn ông mà anh ta luôn tự hào là “chủ gia đình”, và bà mẹ chồng luôn vỗ ngực “cho tôi ở nhờ”, lại đang sống nhờ trên chính tiền bạc và lòng xót thương của người con dâu mà họ coi khinh.
Tôi dắt tay bé My quay người đi vào nhà, nhẹ nhàng khép lại cánh cổng sắt, vĩnh viễn khép lại một chương đời tăm tối.