Cứ tưởng có 1 tỷ để chuẩn bị mua nhà, nhưng em trai chồng v..ỡ nợ nên mẹ chồng yêu cầu gia đình rồi rút 800 triệu để cho em chồng trả nợ…nhưng đó là tiền suốt 10 năm tích góp giờ mà đưa thì m//ất hết, tôi đã quyết định làm 1 việc.

Cứ tưởng có 1 tỷ để chuẩn bị mua nhà, nhưng em trai chồng v..ỡ nợ nên mẹ chồng yêu cầu gia đình rồi rút 800 triệu để cho em chồng trả nợ…nhưng đó là tiền suốt 10 năm tích góp giờ mà đưa thì m//ất hết, tôi đã quyết định làm 1 việc.

Tôi và chồng cưới nhau đến nay đã tròn 10 năm.

Mười năm ấy, nếu kể ra chắc chẳng ai tin được chúng tôi đã cố gắng như thế nào để có ngày hôm nay.

Ngày cưới, hai vợ chồng chẳng có gì trong tay ngoài hai chiếc vali quần áo và một niềm tin nhỏ nhoi rằng chỉ cần cùng nhau cố gắng thì rồi cuộc sống sẽ tốt hơn.

Chồng tôi làm công nhân kỹ thuật, còn tôi làm kế toán cho một công ty nhỏ. Lương mỗi tháng cộng lại cũng chỉ vừa đủ trang trải tiền thuê trọ, tiền ăn uống, tiền thuốc men lúc đau ốm.

Có những tháng cuối năm, nhìn người ta mua sắm quần áo mới, mua đồ đạc cho nhà cửa, tôi chỉ biết quay mặt đi vì trong túi chẳng còn bao nhiêu tiền.

Nhưng hai vợ chồng luôn tự nhủ:

“Khổ hôm nay để sau này đỡ khổ.”

Chúng tôi không ăn chơi, không mua đồ xa xỉ, không đi du lịch. Mỗi tháng nhận lương, tôi đều chia từng khoản rõ ràng. Một phần sinh hoạt, một phần gửi tiết kiệm.

Có lúc bạn bè bảo tôi:

“Kiếm được tiền mà không biết hưởng, sống vậy có uổng không?”

Tôi chỉ cười.



Bởi vì trong lòng tôi luôn có một mục tiêu: mua được một căn nhà của riêng mình.

Mười năm tích góp, cuối cùng số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng cũng lên đến 1 tỷ 100 triệu đồng.

Đó là số tiền mà chúng tôi phải đánh đổi bằng rất nhiều sự nhịn ăn, nhịn mặc.

Ngày nhìn thấy con số ấy trong sổ tiết kiệm, tôi đã khóc.

Không phải vì mình có nhiều tiền.

Mà vì tôi nhớ lại những ngày hai vợ chồng ăn mì gói qua bữa, những đêm mưa dột trong căn phòng trọ nhỏ, những lần con ốm mà trong túi chỉ còn vài trăm nghìn.

Tôi nghĩ cuối cùng mình cũng sắp có một mái nhà thật sự.

Đúng lúc đó, bác ruột tôi gọi điện.

Bác nói:

“Bác định bán căn nhà cũ. Nếu vợ chồng cháu muốn mua thì bác để lại giá rẻ hơn bên ngoài một chút. Coi như bác vừa bán vừa giúp cháu.”

Tôi mừng đến mức cả đêm không ngủ được.

Căn nhà ấy tuy cũ nhưng vị trí rất tốt. Quan trọng hơn, đó là nhà của người thân nên tôi cảm thấy yên tâm.

Hai vợ chồng tính toán, cộng thêm vay ngân hàng một ít là vừa đủ.

Chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch sửa sang căn nhà.

Tôi còn tưởng tượng cảnh mình tự tay trồng vài chậu hoa trước cửa, cảnh con cái có phòng riêng, cảnh hai vợ chồng không phải đi thuê nhà nữa.

Nhưng niềm vui ấy chưa kéo dài được bao lâu thì một chuyện xảy ra.

Em trai chồng tôi gặp chuyện.

Nó làm ăn bên ngoài, nghe người quen giới thiệu một dự án đầu tư rồi bỏ vào đó gần 800 triệu đồng.

Kết quả là bị lừa.

Toàn bộ số tiền biến mất.

Khi biết chuyện, bố mẹ chồng tôi gần như suy sụp.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là vài ngày sau, bố mẹ chồng bắt đầu sang nhà tôi.

Hôm đó, mẹ chồng vừa bước vào đã khóc.

Bà nắm tay tôi nói:

“Con thương em nó, giúp nó lần này được không?”

Tôi chưa kịp trả lời thì bà nói tiếp:

“Vợ chồng con đang có tiền mua nhà thì thư thư lại một thời gian. Để 800 triệu đó cho em nó trả nợ trước.”

Tôi sững người.

Tôi cứ nghĩ mình nghe nhầm.

800 triệu.

Không phải 8 triệu.

Không phải một khoản nhỏ có thể giúp đỡ.

Đó là gần như toàn bộ số tiền mà vợ chồng tôi dành dụm suốt 10 năm.

Tôi nhẹ nhàng nói:

“Mẹ ơi, tiền đó là tiền mua nhà của vợ chồng con. Nếu đưa hết đi thì chúng con không còn gì nữa.”

Mẹ chồng khóc lớn:

“Nhưng em con mà nghĩ quẩn thì sao? Sau này con có ân hận cả đời không?”

Câu nói ấy khiến tôi đau lòng.

Bởi vì nghe giống như mọi trách nhiệm đang bị đặt lên vai tôi.

Như thể nếu tôi không đưa tiền thì tôi là người vô tình.

Tối hôm đó, chồng tôi cũng nói chuyện.

Anh bảo:

“Em rút 800 triệu giúp em trai anh đi. Nhà thì sau này mua cũng được.”

Tôi nhìn chồng, hỏi:

“Sau này là bao lâu?”

Anh im lặng.

Tôi nói tiếp:

“Chúng ta mất 10 năm mới có số tiền này. Nếu đưa đi, anh có chắc vài năm nữa chúng ta sẽ tích lại được không?”

Chồng tôi thở dài:

“Nhưng đó là em trai anh.”

Tôi nghẹn lòng.

Tôi hiểu tình cảm anh em.

Tôi cũng không muốn nhìn thấy một người trong gia đình gặp khó khăn.

Nhưng giúp đỡ không có nghĩa là phải hy sinh tương lai của cả gia đình nhỏ.

Nếu hôm nay chúng tôi mất hết tiền mua nhà, ai sẽ chịu trách nhiệm cho những năm tháng sau này?

Không ai cả.

Đêm ấy, tôi suy nghĩ rất nhiều.

Cuối cùng tôi quyết định làm một việc.

Sáng hôm sau, trước mặt chồng và bố mẹ chồng, tôi lấy ra một tờ giấy…

Sáng hôm sau, trước mặt chồng và bố mẹ chồng, tôi lấy ra một tờ giấy…

Đó không phải là giấy rút tiền, mà là đơn thỏa thuận vay nợ có công chứng, kèm theo tờ cam kết thế chấp mảnh đất ở quê của bố mẹ chồng.

Tôi bình tĩnh đặt hai tờ giấy lên bàn, nhìn thẳng vào mắt từng người rồi nói:

“Mẹ và anh nói đúng, em trai gặp nạn thì người nhà không thể khoanh tay đứng nhìn. Nhưng số tiền 800 triệu này không phải tự dưng từ trên trời rơi xuống. Nó là 10 năm thanh xuân, là những bát mì gói, là mồ hôi và cả nước mắt của vợ chồng con.

Nếu gia đình muốn rút 800 triệu này ra cứu chú ấy, con đồng ý. Nhưng với hai điều kiện:”

Tôi chỉ tay vào tờ giấy thứ nhất:

“Thứ nhất, chú ấy phải ký vào giấy vay nợ này. Mỗi tháng chú ấy phải đi làm và trả cho vợ chồng con cả gốc lẫn lãi theo đúng lãi suất ngân hàng.

Thứ hai, để đảm bảo chú ấy có trách nhiệm trả nợ chứ không ỉ ôi rồi ‘xóa nợ’ cho người nhà, bố mẹ phải dùng mảnh đất ở quê làm tài sản thế chấp cho vợ chồng con. Nếu trong 3 năm chú ấy không trả được, con sẽ bán mảnh đất đó để thu hồi lại tiền mua nhà.”

Vừa nghe xong, mẹ chồng tôi sững người, còn em trai chồng thì biến sắc.

Mẹ chồng đập bàn đứng phắt dậy: “Cô… cô tính toán với người nhà đến thế sao? Người một nhà với nhau mà cô làm như con nợ với chủ nợ!”

Tôi nhẹ nhàng đáp: “Mẹ bảo con thương em, nhưng ai thương vợ chồng con? Nếu chú ấy làm ăn đàng hoàng rồi rủi ro, con sẵn sàng cho vay không tính toán. Nhưng chú ấy đem tiền đi đầu tư liều lĩnh, khi mất trắng lại muốn người khác gánh hậu quả thay? Nếu không có tài sản đảm bảo, làm sao con tin chú ấy sẽ đi làm trả lại 800 triệu cho vợ chồng con? Hay là đưa xong rồi mất hút, còn vợ chồng con lại tiếp tục ở trọ 10 năm nữa?”

Đến lúc này, chồng tôi ngồi bên cạnh gãi đầu bứt rứt. Anh hiểu tính tôi, một khi đã đưa ra lập luận chặt chẽ như vậy thì không ai bắt bẻ được. Anh quay sang nói với em trai: “Ý vợ anh hợp lý đấy. Em muốn vay tiền thì phải ký cam kết, chứ không thể nói miệng được.”

Nhìn thấy thái độ cứng rắn của tôi và sự ủng hộ nửa chừng của chồng, em trai chồng bắt đầu ngập ngừng. Nó cúi mặt, ngập ngừng một hồi rồi gãi đầu thốt ra sự thật: “Thực ra… tiền thua lỗ không phải do bị lừa đầu tư… mà là em dính vào cá độ trên mạng…”

Cả phòng khách rơi vào im lặng đáng sợ.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Mẹ chồng tôi chết đứng tại chỗ. Hóa ra, nó không phải là “nạn nhân bị lừa” như lời nó kể, mà là kẻ phá gia chi tử. Nếu hôm qua tôi mềm lòng rút tiền, 800 triệu tích góp 10 năm ấy coi như ném qua cửa sổ, và chắc chắn sẽ có lần thứ hai, thứ ba.

Sự thật phũ phàng khiến chồng tôi bừng tỉnh. Anh giận dữ đứng dậy chửi mắng em trai, còn mẹ chồng thì chỉ biết gục xuống khóc vì cay đắng.

Tôi lẳng lặng thu lại tờ giấy trên bàn, nhẹ nhàng nói với chồng: “Tiền mua nhà con vẫn để trong sổ tiết kiệm. Chiều nay em sẽ sang đặt cọc cho bác. Còn chuyện của chú, anh và bố mẹ tự bàn bạc cách giải quyết bằng sức của chú ấy.”

Dứt lời, tôi bước ra khỏi phòng, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. 10 năm qua tôi đã sống vì cái gia đình này quá đủ rồi. Lần này, tôi phải sống cho tương lai của chính mình và con tôi.