Tay còn cầm giấy xuất viện, tôi bàng hoàng nhìn mẹ chồng quẳng chiếc vali ra giữa sân, lạnh nhạt nói: “Con tra//i tôi cần người si//nh cháu, không cần một cô con dâu chỉ biết vào viện!”. Tôi chưa kịp lên tiếng thì vị bác sĩ phía sau bất ngờ gọi lớn tên tôi và nói ra sự thật khiến cả nhà chồng cúi gằm mặt…

Tay còn cầm giấy xuất viện, tôi bàng hoàng nhìn mẹ chồng quẳng chiếc vali ra giữa sân, lạnh nhạt nói: “Con tra//i tôi cần người si//nh cháu, không cần một cô con dâu chỉ biết vào viện!”. Tôi chưa kịp lên tiếng thì vị bác sĩ phía sau bất ngờ gọi lớn tên tôi và nói ra sự thật khiến cả nhà chồng cúi gằm mặt…

Chiếc vali màu xám của tôi đậ..p mạnh xuống nền đá hoa cương, bật tung khóa kéo.

Quần áo, khăn choàng, hộp thuốc và đôi dép bông tôi vẫn mang trong phòng b:ệnh văng ra giữa hàn..h lang. Một lọ thuốc lăn tròn, va vào chân người phụ nữ đang đứng trước mặt tôi rồi dừng lại.

Tôi s:iết chặ:t tờ giấy xuất viện trong tay, đứng ch:ết lặ:ng.

Mẹ chồng tôi, bà Tôn Mỹ Lan, vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạ:nh lù:ng. Bà phủi hai bàn tay như thể vừa ném đi một túi rá:c bẩ:n, sau đó nhìn tôi từ đầu đến chân bằng ánh mắt đầy chá:n ghé:t.

Bà nói lớn, cố tình để những người đang chờ thang máy cũng nghe thấy:

“Cô đừng tưởng cầm được tờ giấy xuất viện là có thể quay về nhà họ Lục. Nhà chúng tôi cần một người con dâu sinh được cháu n:ối d:õi, không nuôi một người đàn bà suốt ngày nằm viện!”

Hành lang tầng mười hai của bệnh viện bỗng i:m ph:ăng phắ:c.

Vài người quay lại nhìn. Một y tá trẻ đang đẩy xe thuốc cũng dừng bước, vẻ mặt ng:ỡ ng:àng.

Tôi cảm thấy m:á..u trong người như đ:ông c:ứng.

Mới mười phút trước, bác sĩ còn dặn tôi không được xúc động mạnh. V:ết m:ổ chưa lành hẳn, c:ơ t:hể vẫn còn y:ếu sau nhiều ngày s:ốt ca:o. Tôi phải nghỉ ngơi, ăn uống đầy đủ và tá:i kh:ám đúng lịch.

Thế nhưng người đầu tiên chờ tôi ngoài ph:òng b:ệnh lại không phải chồng tôi.

Là mẹ chồng.

Và thứ bà mang đến không phải áo khoác, ch:áo nó:ng hay một lời hỏi thăm.

Mà là chiếc vali đã được dọn sẵn.

Tôi quay sang người đàn ông đứng phía sau bà.

“Lục Thành…”

Giọng tôi kh:àn đặ:c.

Chồng tôi mặc chiếc áo khoác màu đen, hai bàn tay giấu trong túi. Anh cúi đầu nhìn mũi giày, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tôi bước về phía anh một bước.

V:ết m:ổ ở bụng kéo căng khiến tôi đa:u nh:ói, nhưng tôi vẫn cố hỏi:

“Anh nói gì đi. Đây là ý của mẹ hay cũng là ý của anh?”

Lục Thành i:m lặ:ng.

“Em vừa xuất viện.” Tôi nhìn anh, cổ họng nghẹn lại. “Bác sĩ nói em chưa thể tự chăm sóc mình. Anh biết rõ mà.”

Mẹ chồng tôi cư:ời n:hạt.

“Cô còn muốn con trai tôi c:hăm s:óc bao lâu nữa? Một tháng? Một năm? Hay cả đời?”

“Mẹ…” Lục Thành khẽ lên tiếng.

Bà lập tức quay sang q:uát:

“Con i:m đi! Mẹ đang giải quyết chuyện của gia đình này.”

Bà Tôn Mỹ Lan quay lại, chĩa thẳng ngón tay vào mặt tôi:

“Hơn một năm qua, nhà họ Lục tốn bao nhiêu tiền viện phí cho cô rồi? Bác sĩ nói cơ thể cô khó mang thai, lần này nhập viện lại chẳng biết bệnh trạng thế nào mà giấu giấu giếm giếm. Nhà họ Lục là độc đinh, không thể tuyệt hậu vì một đứa con dâu ốm yếu vô dụng như cô được! Mời cô cầm đống đồ này rồi biến đi!”

Tôi run rẩy nhìn Lục Thành, nhưng anh ta chỉ im lặng tháo chiếc nhẫn cưới trên tay, đặt xịch xuống chiếc vali vỡ khóa dưới sàn.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng Trưởng khoa Phụ sản ở cuối hành lang bật mở. Bác sĩ Trịnh – vị chuyên gia hàng đầu vừa trực tiếp theo dõi ca phẫu thuật của tôi – bước ra với xấp hồ sơ bệnh án trên tay. Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, ông nhíu mày bước nhanh tới, giọng nói xé tan bầu không khí căng thẳng:

“Có chuyện gì mà ồn ào ở đây vậy? Cô Hạ, cô chưa lấy biên bản hội chẩn cuối cùng mà!”

Bà Mỹ Lan vênh váo chỉ vào tôi: “Bác sĩ không cần đưa gì cho nó nữa đâu! Nó bị chúng tôi đuổi rồi! Một đứa con gái tịt đẻ, suốt ngày nằm viện tốn tiền tốn sức thì giữ lại làm gì?”

Bác sĩ Trịnh dừng khựng lại, ánh mắt ông chuyển từ ngỡ ngàng sang phẫn nộ tột cùng. Ông nhìn bà Mỹ Lan rồi quay sang Lục Thành, giọng nói vang lên đanh thép giữa hành lang:

“Tịt đẻ? Ai nói cô ấy tịt đẻ? Bà có biết lý do vì sao cô ấy phải nhập viện cấp cứu và phẫu thuật đợt này không?”

Lục Thành ngơ ngác ngẩng đầu lên. Bà Mỹ Lan khựng lại: “Thì… thì do nó yếu ớt, dạ con có vấn đề…”

“Vớ vẩn!” Bác sĩ Trịnh đập mạnh xấp hồ sơ lên xe thuốc bên cạnh, tiếng động chát chúa khiến cả gia đình nhà họ Lục giật bắn người.

“Cô Hạ nhập viện là để thực hiện ca phẫu thuật bóc tách khối u xơ tử cung phức tạp. Và quan trọng nhất: Ca phẫu thuật đã thành công mỹ mãn! Toàn bộ mầm bệnh đã được loại bỏ, tử cung của cô ấy hồi phục hoàn toàn tốt. Tờ kết quả hội chẩn tôi đang cầm trên tay đây khẳng định: Khả năng thụ thai tự nhiên của cô ấy giờ đây là 100%!”

Bà Mỹ Lan sững người, đôi mắt trợn ngược vì bàng hoàng. Lục Thành thì lắp bắp: “Bác sĩ… bác sĩ nói thật sao? Cô ấy… cô ấy hoàn toàn bình thường rồi?”

“Không những bình thường mà còn rất khỏe mạnh!” Bác sĩ Trịnh nhìn thẳng vào mặt Lục Thành, ánh mắt khinh bỉ không chút giấu giếm.

“Trái lại, anh Lục Thành, chính anh mới là người nên kiểm tra lại bản thân! Kết quả xét nghiệm tiền hôn nhân và hồ sơ lưu trữ của bệnh viện cho thấy chỉ số tinh trùng của anh cực kỳ yếu, khả năng thụ thai tự nhiên gần như bằng không. Cô Hạ vì muốn giữ sĩ diện cho anh nên suốt một năm qua đã âm thầm gánh chịu mọi điều tiếng, vừa chạy chữa cho anh vừa âm thầm chữa trị cho bản thân. Vậy mà gia đình anh đối xử với cô ấy như thế này sao?”

Toàn bộ hành lang vang lên những tiếng xì xào kinh ngạc. Mọi ánh mắt khinh bỉ của y bác sĩ và người nhà bệnh nhân xung quanh lập tức đổ dồn về phía hai mẹ con nhà họ Lục.

Mặt bà Mỹ Lan từ đỏ gay xám ngắt rồi tái nhợt như cái xác không hồn. Bà ta nhìn sang con trai mình, môi run rẩy: “Thành… bác sĩ nói… nói thật sao? Con…”

Lục Thành cúi gằm mặt xuống, toàn thân run rẩy không thốt nên lời. Bí mật gã cố giấu giếm bấy lâu nay đã bị phơi bày sạch sẽ trước mặt bao nhiêu người.

Sự sụp đổ và nhục nhã hiện rõ trên từng khuôn mặt của gia đình họ Lục. Lục Thành vội vàng quỳ xuống cạnh chiếc vali, vung tay nhặt vội quần áo của tôi rồi cuống quýt nắm lấy vạt áo tôi:

“Em… Hạ ơi, anh sai rồi! Anh bị mẹ ép buộc chứ anh vẫn yêu em mà! Em quay về với anh đi, chúng ta chữa bệnh, chúng ta sẽ sinh con…”

Bà Mỹ Lan cũng vội vàng lao tới, gương mặt tráo trở biến đổi trong chớp mắt, cố nở một nụ cười cầu tài gượng gạo:

“Hạ à… Mẹ… mẹ không biết! Bác sĩ không nói nên mẹ nhầm! Con là đứa con dâu ngoan hiền nhất của nhà họ Lục, mau dọn đồ rồi về nhà mẹ nấu canh bổ cho con…”

Tôi từ từ lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay đang run rẩy của Lục Thành. Nỗi đau dưới vết mổ vẫn còn, nhưng trong lòng tôi lúc này lại nhẹ nhõm đến kỳ lạ.

Tôi cúi xuống, nhặt chiếc nhẫn cưới mà Lục Thành vừa ném ra lúc nãy, thản nhiên thả nó rơi tọt vào thùng rác y tế ngay cạnh hành lang.

“Lục Thành, bà Tôn Mỹ Lan. Sự tử tế và hy sinh của tôi dành cho sai người rồi.”

Tôi lấy lại chiếc vali từ tay Lục Thành, ngẩng cao đầu quay sang cúi chào Bác sĩ Trịnh: “Cảm ơn bác sĩ. Nhờ có bác sĩ mà tôi mới tỉnh ngộ.”

Mặc cho Lục Thành gào khóc van xin và bà Mỹ Lan tự tát vào mặt mình giữa hành lang bệnh viện, tôi kéo chiếc vali bước thẳng về phía ánh sáng mặt trời ngoài cửa lớn, không một lần ngoảnh đầu lại.