“Muốn làm dâu nhà anh thì bán căn nhà thừa kế, lấy tiền mua biệt thự đứng tên mẹ anh!” – nghe xong yêu cầu ấy, tôi không hề nổi giận. Đến giữa lễ đính hôn, tôi bình thản gửi một tin nhắn, vài phút sau nhà trai đồng loạt đứng bật dậy, vội vàng xin lỗi và thay đổi thái độ…nhưng đã quá muộn!
“Muốn làm dâu nhà anh thì bán căn nhà thừa kế, lấy tiền mua biệt thự đứng tên mẹ anh!” – nghe xong yêu cầu ấy, tôi không hề nổi giận. Đến giữa lễ đính hôn, tôi bình thản gửi một tin nhắn, vài phút sau nhà trai đồng loạt đứng bật dậy, vội vàng xin lỗi và thay đổi thái độ…nhưng đã quá muộn!
“Căn nhà ở ngõ Thanh Hà bán được ít nhất mười hai triệu tệ. Sau khi b:án, chúng ta m:ua căn biệt thự ở Tây Khê, nhưng giấy chứng nhận quy:ền s:ở h:ữu phải đứng tên mẹ anh.”
Giữa đại sảnh tầng ba của khách sạn Minh Châu, giọng nói của Cố Trạch Dương vang lên rõ ràng đến mức tiếng trò chuyện quanh những bàn tiệc gần đó cũng dần lắng xuống.
Trên sân khấu, màn hình lớn vẫn đang chiếu bức ảnh đính hôn của tôi và anh. Trong ảnh, tôi mặc váy trắng, cười dịu dàng bên hồ Tây. Còn dưới ánh đèn chùm rực rỡ lúc này, người đàn ông đứng cạnh tôi lại có vẻ xa lạ đến mức tôi không thể nhận ra.
Tôi siết nhẹ chiếc hộp nhẫn trong tay.
“Anh vừa nói gì?”
Trạch Dương ca:u m:ày, dường như khó chịu vì tôi khiến anh phải lặp lại.
“Anh nói căn nhà em được bà ngoại để lại nên b:án đi. Chúng ta còn trẻ, giữ một căn nhà cũ trong ngõ làm gì? Mẹ anh đã xem biệt thự rồi. Vị trí đẹp, gần bệnh viện, sau này tiện chăm sóc bà.”
Mẹ anh, bà Tần Lan, ngồi ở bàn chính, chậm rãi đặt tách trà xuống.
“Vãn Ninh, cháu đừng nghĩ nhiều. Nhà đứng tên bác chỉ để thủ tục thuận tiện hơn. Sau này bác cũng để lại cho hai đứa. Người một nhà cả, đứng tên ai mà chẳng vậy?”
Tôi nhìn bà.
Chiếc áo sườn xám màu đỏ sẫm trên người bà được đặt may riêng cho lễ đính hôn hôm nay. Cổ tay bà đeo chiếc vòng phỉ thúy mà chính tôi đã mua trong chuyến công tác ở Vân Nam năm ngoái.
Hôm ấy bà nắm tay tôi, nói rằng từ lâu đã coi tôi như con gái.
Bây giờ, trước mặt hơn một trăm khách mời, bà bình thản yêu cầu tôi bán căn nhà duy nhất bà ngoại để lại, rồi dùng toàn bộ số tiền m:ua một căn biệt thự đứng tên bà.
Tôi quay sang Trạch Dương.
“Chuyện này chúng ta chưa từng thống nhất.”
Anh hạ giọng, nhưng vẻ mất kiên nhẫn không hề giảm bớt.
“Anh đã nói với em mấy lần rồi. Em cứ tránh né nên hôm nay anh mới quyết định luôn. Tiền đặt cọc biệt thự mẹ anh đã nộp rồi.”
Tim tôi ch:ợt l:ạnh đi.
“Bao nhiêu?”
“Một triệu tệ.”
“Tiền ở đâu?”
Trạch Dương im lặng trong vài giây.
Em gái anh, Cố Mạn Mạn, ngồi phía dưới bỗng xen vào:
“Chị hỏi kỹ như kiể:m toá:n vậy. Anh trai em ứng trước tiền của công ty. Đợi chị b:án nhà thì hoàn lại là được.”
Tôi nhìn từng gương mặt trong gia đình họ…
Tôi nhìn từng gương mặt trong gia đình họ. Cố Trạch Dương điềm nhiên, bà Tần Lan kiêu ngạo, còn Cố Mạn Mạn thì vênh váo như thể mọi thứ tôi có nghiễm nhiên thuộc về nhà họ.
Hóa ra, họ không chỉ nhắm vào căn nhà thừa kế của tôi, mà Cố Trạch Dương còn tự ý rút ruột quỹ của công ty để đặt cọc biệt thự. Anh ta quên mất một điều: công ty mà anh ta đang làm Giám đốc điều hành thực chất là do gia đình tôi đầu tư, và tôi mới là người nắm giữ 60% cổ phần cùng quyền kiểm soát tài chính cao nhất.
Tôi không chửi mắng, cũng chẳng khóc lóc. Tôi chầm chậm rút điện thoại ra khỏi túi, lướt màn hình và gửi đi một tin nhắn duy nhất cho Trợ lý Trưởng ban Pháp chế và Kế toán trưởng:

“Kích hoạt quy trình kiểm toán khẩn cấp đối với Cố Trạch Dương. Niêm phong tài khoản cá nhân của anh ta tại công ty và gửi đơn tố giác hành vi tham ô công quỹ một triệu tệ sang cơ quan công an ngay lập tức.”
Chỉ ba phút sau, chiếc điện thoại trên bàn của Cố Trạch Dương rung lên liên hồi.
Anh ta nhíu mày nghe máy. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, sắc mặt Trạch Dương từ thong dong chuyển sang cắt không còn một giọt máu. Điện thoại trên tay anh ta trượt xuống, đập mạnh vào góc bàn tiệc phát ra tiếng “chát” chua chát.
Chưa dừng lại ở đó, điện thoại của bà Tần Lan và Cố Mạn Mạn cũng dồn dập báo tin nhắn. Ngân hàng đồng loạt gửi thông báo phong tỏa các tài khoản liên quan đến Trạch Dương để phục vụ điều tra, đồng thời gửi lệnh thu hồi khoản tiền cọc biệt thự do nguồn tiền có dấu hiệu bất minh.
Cả bàn tiệc nhà họ Cố đứng bật dậy.
Cố Trạch Dương run rẩy nhìn tôi, đôi mắt hằn lên sự hoảng loạn tột cùng: “Vãn Ninh… em… em đã làm gì vậy? Lệnh kiểm toán và công an là sao?”
Bà Tần Lan đánh rơi cả tách trà, chiếc áo sườn xám đắt tiền bị nước thẫm đẫm một mảng lớn. Bà vội vã lao đến nắm lấy tay tôi, giọng lạc đi vì sợ hãi: “Vãn Ninh! Chuyện gia đình mình có gì từ từ bảo nhau! Sao lại báo công an? Bác sai rồi, nhà biệt thự đứng tên cháu, toàn bộ đứng tên cháu hết! Cháu mau hủy báo án đi, Trạch Dương mà có chuyện gì thì tương lai nó coi như bỏ!”
Cố Mạn Mạn ngồi bệt xuống ghế, mặt cắt không còn một giọt máu, không còn chút vẻ xếch pประ nào như vài phút trước.
Khách khứa xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao. Màn hình lớn trên sân khấu đột ngột chuyển từ ảnh cưới sang văn bản thông báo miễn nhiệm chức vụ của Cố Trạch Dương do trợ lý của tôi gửi trực tiếp lên hệ thống trình chiếu.
Tôi tháo chiếc nhẫn đính hôn trên tay, thả rơi bộp một cái vào ly rượu sampanh sóng sánh trên bàn.
“Bà Tần Lan, chiếc vòng phỉ thúy trên tay bà là tiền của tôi, phiền bà tháo ra trả lại. Cố Trạch Dương, tiền anh tham ô của công ty tôi, hãy để pháp luật nói chuyện với anh. Còn căn nhà ở ngõ Thanh Hà…”
Tôi quay lưng, quay đầu nhìn lại họ bằng ánh mắt lạnh lẽo nhất:
“…đó là nơi ký ức của bà ngoại tôi sống mãi. Gia đình các người, một xu cũng không xứng chạm vào.”
Mặc kệ tiếng gào khóc xin lỗi thảm thiết của bà Tần Lan và tiếng van xin đứt quãng của Cố Trạch Dương đằng sau, tôi bước đi thẳng ra khỏi đại sảnh khách sạn Minh Châu. Ánh đèn chùm rực rỡ lùi lại phía sau, trả lại cho tôi sự tự do và thanh thản vốn có.