“Ông ấy từng bán m///áu nuôi tôi… còn tôi thì từ chối ông không một đồng”

“Ông ấy từng bán m///áu nuôi tôi… còn tôi thì từ chối ông không một đồng”

Ngày ông đứng trước cửa căn hộ cao cấp của tôi, tôi suýt không nhận ra.

Chiếc áo sơ mi bạc màu, đôi dép nhựa cũ, gương mặt hốc hác… người đàn ông từng là cả bầu trời của tôi giờ đứng lặng lẽ như một người xa lạ.

“Con… dạo này khỏe không?” – giọng ông run run.

Tôi khẽ nhíu mày. Trong đầu hiện lên hàng loạt cuộc họp, hợp đồng, con số… Tôi đang là trưởng phòng với mức lương hơn 100 triệu một tháng. Cuộc sống bận rộn đến mức… gần như quên mất ông.

“Tôi đang bận, có chuyện gì thì nói nhanh đi.” – tôi lạnh lùng.

Ông cúi đầu, tay vò vạt áo:
“Ba… ba đang cần một ít tiền. Không nhiều đâu… chỉ đủ chữa bệnh…”

Tôi bật cười nhạt:
“Ba nuôi? Ông nghĩ giờ tôi còn nợ ông cái gì sao?”

Không khí chợt đông cứng.

Ông không nói gì, chỉ đứng đó. Một lúc lâu sau, ông chậm rãi mở chiếc túi vải cũ, lấy ra một xấp giấy đã ố vàng.

“Ba không muốn nhắc… nhưng chắc con quên rồi…”

Tôi khó chịu cầm lấy. Đó là… giấy truyền m//áu. Rất nhiều tờ. Tên người h//iến đều là ông.

“Ngày đó con thi đại học… rồi học phí, tiền trọ… ba không có gì ngoài sức khỏe. Mỗi tháng… ba bán máu hai lần…”

Tay tôi khựng lại.

“Có lần bác sĩ không cho bán nữa… vì ba thiếu máu nặng. Nhưng ba năn nỉ… vì con sắp đóng học phí…”

Giọng ông nghẹn đi.

“Ba chỉ nghĩ… ráng thêm chút nữa… con sẽ có tương lai…”

Tôi siết chặt xấp giấy. Những ký ức tưởng đã quên bỗng ùa về—bát cơm chan nước mắm, những đêm ông ngồi quạt cho tôi học bài, dáng lưng gầy gò dưới ánh đèn vàng…

Nhưng lòng tự ái và sự lạnh lùng đã ăn sâu.

Tôi đặt xấp giấy xuống bàn, đẩy lại phía ông.

“Đó là chuyện của ông. Tôi không é/p ông làm vậy.”

Câu nói vừa dứt, chính tôi cũng cảm thấy nó lạ/nh đến đán//g sợ.

Ông sững người.

Đôi mắt đỏ h//oe, môi run run… nhưng ông không trách móc. Chỉ khẽ gật đầu.

“Ừ… là ba tự nguyện…”…Thế nhưng 3 tháng sau chuyện bất ngờ xảy đến

Ba tháng sau, khi tôi đang ngồi trong phòng họp rực rỡ ánh đèn, thư ký hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu: “Sếp ơi, có người gửi cái này cho anh… họ bảo là di nguyện cuối cùng.”

Trên bàn tôi là một chiếc hộp gỗ mộc mạc, cũ kỹ. Bên trong không có tiền bạc, chỉ có một cuốn sổ tiết kiệm mang tên tôi và một lá thư với nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy của ba.

“Con trai, khi con cầm được cuốn sổ này, chắc ba không còn phiền con được nữa. Số tiền này là tiền đền bù giải tỏa căn nhà cũ ở quê và tiền ba chắt bóp cả đời. Ba định đưa cho con hôm đó để con mua thêm cổ phần công ty, nhưng thấy con bận quá, ba lại thôi. Ba già rồi, bệnh tật chẳng sống được bao lâu, chỉ mong con có một chỗ đứng vững chắc, không phải bán sức như ba ngày xưa…”

Tôi lật cuốn sổ tiết kiệm. Ngày gửi tiền cuối cùng chính là buổi chiều ba đứng trước cửa nhà tôi bị tôi xua đuổi. Hóa ra, ông không đến để xin tiền chữa bệnh cho mình. Ông nói dối để thử lòng tôi, hoặc có lẽ, ông muốn tìm một cái cớ để gặp đứa con trai duy nhất trước khi vào phòng phẫu thuật mà ông biết chắc mình không thể qua khỏi.

Tim tôi thắt lại, cảm giác khó thở bóp nghẹt lấy lồng ngực. Tôi điên cuồng lao về phía bệnh viện cũ ở quê, nơi ba từng điều trị.

Đứng trước căn phòng bệnh vắng lặng, một y tá già nhìn tôi đầy trách móc: — “Anh là con ông cụ sao? Ông ấy đi rồi. Trước khi mất, ông ấy cứ nắm chặt tay tôi dặn đi dặn lại: ‘Đừng gọi cho con trai tôi, nó đang bận họp đại hội cổ đông, làm phiền nó, nó sẽ mắng đấy’.”

Tôi quỵ xuống giữa hành lang bệnh viện lạnh lẽo. Tấm giấy truyền máu năm xưa giờ đây như những nhát d:ao đâm thấu tâm can. Ba đã bán từng giọt máu để nuôi tôi thành người thành đạt, còn tôi lại dùng sự thành đạt đó để s:át th:ương ông bằng những lời lẽ c:ạn t:ình.

Bất ngờ, một luật sư bước đến bên cạnh tôi, trao cho tôi một tệp hồ sơ khác: — “Thưa ông, cha ông còn một tài sản nữa. Đó là một bảo hiểm nhân thọ trị giá 2 tỷ đồng. Người thụ hưởng duy nhất là ông. Điều kiện để nhận là… ông phải trực tiếp ký tên vào biên bản xác nhận đã đọc hết cuốn nhật ký này.”

Tôi mở cuốn nhật ký. Trang cuối cùng chỉ vỏn vẹn một dòng chữ nhòe đi vì nước mắt của ba: “Dù con có đối xử với ba thế nào, ba vẫn tự hào vì con đã không còn phải chịu khổ như ba ngày xưa. Tha lỗi cho ba vì đã nghèo, con nhé.”

Tôi gào khóc như một đứa trẻ giữa bệnh viện, nhưng tiếng khóc ấy chẳng còn ai vỗ về. Tiền bạc, danh vọng, 100 triệu mỗi tháng… tất cả giờ đây chỉ là những con số vô nghĩa. Tôi đã có tất cả thế giới, nhưng lại vĩnh viễn đánh mất người duy nhất sẵn sàng cạn máu vì mình.

Cái kết: Một tháng sau, tôi từ chức trưởng phòng, dùng toàn bộ số tiền ba để lại và tài sản của mình để thành lập một quỹ từ thiện chuyên hỗ trợ các bệnh nhân nghèo cần truyền máu. Mỗi lần cầm tay một người cha già đi chữa bệnh, tôi lại thầm thì: “Con xin lỗi, ba ơi…” nhưng đáp lại chỉ là tiếng gió thổi qua rặng tre già phía sau mộ ông.