Sau khi đăng ký kết hôn, chồng mới t//iết lộ căn nhà tân hôn là của bố mẹ anh và mỗi tháng chúng tôi phải trả 46 triệu tiền thuê. Tôi không hề tức giận, chỉ nhẹ nhàng lấy ra ba giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, khiến sắc mặt cả gia đình anh thay đổi trong chớp mắt…
Sau khi đăng ký kết hôn, chồng mới t//iết lộ căn nhà tân hôn là của bố mẹ anh và mỗi tháng chúng tôi phải trả 46 triệu tiền thuê. Tôi không hề tức giận, chỉ nhẹ nhàng lấy ra ba giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, khiến sắc mặt cả gia đình anh thay đổi trong chớp mắt…
Tối hôm nhận giấy đăng ký kết hôn, anh làm cả một bàn thức ăn.
Tôi cứ tưởng đây là khởi đầu lãng mạn của cuộc hôn nhân.
Anh uống 3 ly rượu, đặt đũa xuống rồi nói: “Có một chuyện anh vẫn chưa nói với em, căn nhà này thuộc về bố mẹ anh, chúng ta có thể ở nhưng mỗi tháng phải trả 12.000 tệ (46 triệu) tiền thuê.”
Đôi đũa đang gắp thức ăn của tôi dừng giữa không trung.
Tôi nhìn anh một cái, sau đó đứng dậy đi vào phòng ngủ, lấy từ ngăn kéo ra một bìa hồ sơ màu đỏ rồi nhẹ nhàng đặt trước mặt anh.
Bên trong là ba giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản, trong đó có giấy tờ của chính căn hộ chúng tôi đang ở.
Sau khi mở ra, sắc mặt anh lập tức trắng bệch.
Tôi mỉm cười nói: “Trùng hợp thật, căn hộ này cùng hai căn khác trong tòa nhà đều đứng tên em.”
CHƯƠNG 1: LỜI NÓI DỐI TRƯỚC HÔN NHÂN
Khi Thành Vãn quen Trần Hạo, cô vẫn chưa hiểu thế nào là tính toán.
Đó là một ngày mùa đông 2 năm trước, cô đang chia sẻ kinh nghiệm tại một buổi giao lưu trong ngành.
Nội dung cô trình bày là mô hình vận hành bất động sản thương mại.
Bên dưới có hơn 100 người, cô nói suốt 40 phút mà không nhìn bản thảo lần nào.
Sau khi kết thúc, một người đàn ông bước tới đưa cho cô một tấm danh thiếp.
“Giám đốc Thành nói hay thật đấy.”
Người đàn ông mỉm cười, để lộ hàm răng trắng đều.
“Tôi làm thiết kế nội thất, sau này có cơ hội chúng ta có thể hợp tác.”
Trên danh thiếp in dòng chữ: “Trần Hạo, người sáng lập Studio Thiết kế Thẩm mỹ Không gian.”
Thành Vãn nhận danh thiếp, lịch sự mỉm cười.
Cô không để chuyện này trong lòng.
Trong những dịp như vậy, người đưa danh thiếp quá nhiều, 90% chỉ là quen biết xã giao, xoay người một cái là quên.
Nhưng Trần Hạo không thuộc 90% đó.
Anh kết bạn WeChat với cô rồi bắt đầu thường xuyên nhắn tin.
Ban đầu là thông tin trong ngành, sau đó trở thành lời chào buổi sáng, chúc ngủ ngon, rồi dần dần biến thành những lời hẹn ăn cơm, uống cà phê, xem triển lãm.
Thành Vãn đã từ chối vài lần, nhưng mỗi lần bị từ chối, Trần Hạo đều không tức giận, chỉ mỉm cười nói: “Không sao, lần sau vậy.”
Anh kiên nhẫn đến lạ thường.
Thành Vãn không phải chưa từng yêu đương.
Cô 32 tuổi, làm giám đốc khu vực tại một công ty bất động sản thương mại lớn, thu nhập hằng năm 1.200.000 tệ, tự mua một căn hộ nhỏ và lái chiếc xe trị giá hơn 300.000 tệ.
Cô từng gặp đủ loại đàn ông.
Có người vội vàng muốn đạt được mục đích, có người cố tình lạt mềm buộc c.h.ặ.t, có người ra vẻ thâm sâu khó lường.
Nhưng Trần Hạo không giống họ.
Cảm giác anh mang lại cho cô là đáng tin cậy.
Anh nhỏ hơn cô 2 tuổi nhưng làm việc rất chững chạc.
Studio thiết kế của anh không lớn, chỉ có 5, 6 nhân viên, nhưng chất lượng dự án khá tốt, danh tiếng trong ngành cũng không tệ.
Anh không hút t.h.u.ố.c, hiếm khi uống rượu và không đến quán bar.
Sở thích lớn nhất vào cuối tuần là leo núi và nấu ăn.
Thành Vãn cảm thấy người này có thể thử tìm hiểu.
Hai người yêu nhau gần 2 năm.
Trong 2 năm ấy, Trần Hạo thể hiện đầy đủ mọi điều một người bạn trai hoàn hảo nên có.
Anh nhớ sinh nhật cô, nhớ ngày họ gặp nhau lần đầu, nhớ cô thích ăn gì và không thích ăn gì.
Khi cô tăng ca, anh mang đồ ăn khuya đến công ty.
Khi cô đi công tác, ngày nào anh cũng gọi video.
Khi cô tức giận, anh luôn là người đầu tiên xin lỗi, bất kể ai đúng ai sai.
Bạn bè Thành Vãn đều nói cô nhặt được báu vật.
“Người đàn ông này đúng là hình mẫu bạn trai trong sách giáo khoa.”
Mỗi lần gặp nhau, bạn thân Triệu Tiểu Hòa đều phải khen một lần.
“Cậu nhìn mấy người trước của cậu đi, người sau còn tệ hơn người trước.”
“Lần này chắc phải thành rồi chứ?”
Thành Vãn chỉ cười, không nói.
Thật ra trong lòng cô vẫn có một chút do dự, nhưng cô không nói rõ được đó là gì.
Không phải không hài lòng, mà là một cảm giác rất mơ hồ, giống như có hạt cát mắc trong đế giày.
Không đau, nhưng mỗi khi bước đi đều cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Chẳng hạn như Trần Hạo chưa từng cho cô đến nhà anh.
Trong 2 năm, cô đã đến studio của anh rất nhiều lần nhưng chưa từng bước qua cửa nhà anh.
Mỗi khi cô nói muốn đến xem, anh luôn có đủ loại lý do.
“Gần đây nhà đang sửa, bừa bộn lắm.”
“Mấy hôm nay mẹ anh ở đó, không tiện.”
“Đợi anh dọn dẹp xong sẽ mời em đến.”..
Thành Vãn vốn là người tinh tế, nhưng khi ấy tình cảm đang êm đẹp, cô cũng không muốn soi xét quá sâu. Cô nghĩ ai cũng có góc riêng tư cần tôn trọng.
Mọi chuyện chỉ thực sự bắt đầu rẽ hướng khi hai người bàn đến chuyện kết hôn.
Lúc bàn về hôn sự, Trần Hạo chủ động đề nghị hai bên không cần thủ tục rườm rà. Anh nói chân thành với cô:
– Anh biết em là người độc lập, không thích sự màu mè. Tiền sính lễ hay của hồi môn chỉ là thủ tục phong tục cũ kỹ. Gia đình anh chuẩn bị một căn hộ rộng 140m² ngay trung tâm thành phố làm nhà tân hôn. Anh đã tự tay thiết kế và hoàn thiện toàn bộ nội thất. Em chỉ cần mang quần áo đến ở là được.
Khi đó, Thành Vãn cảm thấy người đàn ông này rất biết nghĩ cho cô. Để đáp lại sự “chu đáo” của anh, cô chủ động chi tiền mua toàn bộ thiết bị điện tử đắt tiền, từ ti vi OLED cỡ lớn, tủ lạnh hai cánh, máy rửa bát cho đến dàn âm thanh trong nhà, tổng cộng hết gần 300.000 tệ.
Mọi thứ trôi qua êm đềm cho đến buổi sáng hôm nay, khi hai người chính thức cầm trên tay hai tấm giấy chứng nhận kết hôn đỏ chót.
Và rồi… đến bữa tối lãng mạn lót đường bằng dã tâm ấy.
CHƯƠNG 2: MẶT NẠ RƠI XUỐNG
Quay trở lại không gian phòng khách lúc này.
Trần Hạo nhìn ba cuốn sổ hồng màu đỏ xếp ngay ngắn trên bàn ăn, bên trên in rõ tên chủ sở hữu: Thành Vãn.
Đặc biệt, ở cuốn sổ hồng thứ hai, địa chỉ căn hộ hiện ra chính xác từng con số: Căn 1802, Tòa 3, Khu chung cư Cao cấp Ánh Dương – chính là căn hộ 140m² mà họ đang ngồi!
Trần Hạo lắp bắp, trán vã mồ hôi hột:
– Em… Thành Vãn, chuyện này… chuyện này là sao? Căn nhà này là của em?
Thành Vãn chậm rãi rót cho mình một ly nước lọc, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ. Cô không hề nổi giận, giọng nói vẫn bình thản như khi đang thuyết trình dự án trước hàng trăm người:
– Hai năm trước, khi khu chung cư này vừa mở bán đợt đầu, công ty em chính là đơn vị phân phối và vận hành. Em đã dùng tiền tích lũy và khoản thưởng năm đó để mua trả đứt ba căn hộ ở đây – căn 1801, 1802 và 1803. Căn 1801 em cho thuê, căn 1803 để trống, còn căn 1802 này… em giao cho một công ty môi giới niêm yết cho thuê dài hạn.
Cô nghiêng đầu, nở một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai:
– Bất ngờ làm sao, khoảng một năm trước, có một người phụ nữ trung niên đến thuê căn 1802 này với giá 12.000 tệ một tháng, hợp đồng ký 2 năm và trả tiền rất đúng hạn. Người đó… chính là mẹ anh, bà Lý Phượng Chi.
Trần Hạo chết lặng, toàn thân run rẩy như rơi xuống hố băng.

Mọi tính toán hoàn hảo mà anh và gia đình âm thầm chuẩn bị suốt hai năm qua bỗng chốc biến thành một trò hề tấu hài trước mặt người phụ nữ điềm tĩnh này.
Mẹ anh thuê căn nhà này của Thành Vãn (qua bên môi giới nên không biết chủ nhà thật sự là ai). Khi thấy Thành Vãn có điều kiện tốt, Trần Hạo và gia đình đã lập ra một kịch bản tinh vi:
-
Giấu giếm việc thuê nhà, biến căn hộ đi thuê thành “tài sản gia đình” để lấy oai khi cầu hôn.
-
Dụ Thành Vãn bỏ tiền túi ra sắm sửa toàn bộ nội thất, thiết bị đắt tiền.
-
Đợi đến khi đăng ký kết hôn xong xuôi (khi sự đã rồi), mới ngửa bài nói rằng nhà của bố mẹ và bắt cô trả 12.000 tệ tiền thuê mỗi tháng.
-
Nhờ đó, gia đình anh vừa không mất một xu tiền nhà, vừa biến tiền lương của Thành Vãn thành nguồn thu nhập chi trả tiền thuê cho bố mẹ anh, lại vừa mặc nhiên sở hữu toàn bộ dàn nội thất cao cấp. Một mũi tên trúng bốn, năm đích!
Thành Vãn thong thả thu lại ba cuốn sổ hồng, cho vào bìa hồ sơ, rồi nhìn thẳng vào mắt Trần Hạo:
– Anh tính toán giỏi lắm, Trần Hạo. Anh đóng vai một người bạn trai hoàn hảo suốt 2 năm để đợi đến ngày hôm nay. Anh nghĩ ký xong giấy kết hôn rồi thì em sẽ vì sĩ diện, vì mang danh “một đời chồng” mà cắn răng chịu đựng, gánh cái khoản 12.000 tệ mỗi tháng để phụng dưỡng bố mẹ anh sao?
– Vãn Vãn… em nghe anh giải thích đã! – Trần Hạo hốt hoảng vội vã nắm lấy tay cô, giọng run rẩy. – Anh… anh thực ra cũng vì áp lực gia đình. Bố mẹ anh muốn kiểm soát tài chính… Anh yêu em là thật mà!
– Yêu tôi? – Thành Vãn nhếch môi, gạt tay anh ta ra không chút tiếc thương. – Anh yêu năng lực tài chính của tôi thì có.
Cô đứng dậy, rút chiếc điện thoại trên bàn ra, mở sẵn một đoạn video ghi âm và chụp ảnh chiếc hợp đồng thuê nhà gốc giữa cô và mẹ anh, cùng tờ đơn xin hủy kết hôn/ly hôn đã được cô chuẩn bị sẵn từ chiều.
– Sáng nay đi đăng ký kết hôn, chiều nay bên công ty môi giới gửi báo cáo doanh thu tháng cho tôi, kèm theo ảnh chụp người vừa đến gia hạn hợp đồng thuê nhà – chính là mẹ anh. Tôi đã thấy nghi ngờ và check lại mã số căn hộ, để rồi phát hiện ra căn nhà tân hôn mà anh khoe khoang bấy lâu nay… hóa ra lại chính là tài sản của tôi.
CHƯƠNG 3: PHÁN QUYẾT LẠNH LÙNG
Sáng hôm sau.
Bố mẹ Trần Hạo hớn hở xách túi lớn túi nhỏ thịt cá, rau tươi tự tin mở khóa bước vào căn hộ 1802. Bà Lý Phượng Chi vừa vào cửa đã oang oang cái miệng:
– Ôi dào, con dâu mới đâu rồi? Mau ra phụ mẹ làm bếp! Từ nay mỗi tháng nộp 12.000 tệ tiền nhà cho mẹ đúng hạn đấy nhé, tiền đó mẹ giữ để sau này tích góp cho cháu nội…
Lời chưa nói hết, bà đã khựng lại.
Trong phòng khách không chỉ có Trần Hạo đang ngồi ủ rũ gục đầu trên sofa, mà còn có Thành Vãn, cùng hai người đàn ông mặc bộ vest đen lịch lãm – luật师 riêng và đại diện công ty bất động sản.
Bà Lý Phượng Chi nhíu mày, gạt phắt đi:
– Cái gì đây? Mới về làm dâu một ngày đã kéo người lạ về nhà làm gì? Trần Hạo, con không dạy lại vợ à?
Thành Vãn thong thả đứng dậy, tay cầm tờ thông báo đơn phương chấm dứt hợp đồng thuê nhà dằn mạnh xuống bàn:
– Bác Lý Phượng Chi, bác nói đúng một điều: Căn nhà này đúng là phải trả 12.000 tệ tiền thuê mỗi tháng. Nhưng người phải trả… là bác, chứ không phải tôi!
Bà Lý Phượng Chi ngơ ngác:
– Cô nói cái gì vớ vẩn thế? Căn nhà này là gia đình tôi…
– Căn nhà này thuộc sở hữu hoàn toàn của tôi – Thành Vãn, tài sản riêng trước hôn nhân! – Thành Vãn cắt ngang, giọng nói vang lên đanh thép. – Bác đã vi phạm điều khoản hợp đồng thuê nhà khi tự ý chuyển nhượng quyền sử dụng cho bên thứ ba (con trai bác) và tự ý cải tạo nội thất khi chưa có sự đồng ý của chủ sở hữu. Hôm nay, tôi với tư cách là Chủ nhà, chính thức chấm dứt hợp đồng thuê nhà với bác!
Luật sư đứng bên cạnh tiếp lời, giọng lạnh như băng:
– Theo điều khoản hợp đồng, gia đình bà có 48 giờ để dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi căn hộ 1802. Đồng thời, chị Thành Vãn đã nộp đơn lên Tòa án yêu cầu hủy kết hôn/ly hôn do có hành vi lừa dối gian dối trong hôn nhân. Toàn bộ thiết bị điện tử trị giá 300.000 tệ do chị Thành Vãn mua sẽ được niêm phong giữ nguyên.
Bà Lý Phượng Chi nghe xong thì xây xẩm mặt mày, ngã khuỵu xuống sàn nhà. Bà quay sang nhìn đứa con trai “tự hào” của mình:
– Trần Hạo… Chuyện này… chuyện này là sao? Tờ sổ hồng nó cầm là thật à?
Trần Hạo lúc này chỉ biết im lặng khóc lóc, quỳ xuống níu lấy vạt áo Thành Vãn:
– Vãn Vãn, anh sai rồi! Cho anh một cơ hội đi em! Anh sẽ sang tên studio cho em, anh sẽ nghe lời em mọi chuyện! Đừng ly hôn mà em!
Thành Vãn cúi xuống, nhìn người đàn ông từng là “hình mẫu hoàn hảo” trong mắt mình bằng ánh mắt khinh bỉ tận cùng. Cô khẽ gạt tay anh ta ra, chỉnh lại nếp áo phẳng phiu:
– Trần Hạo, anh tính toán cả một cờ thế cẩn mật suốt hai năm, nhưng anh quên mất một điều: Người làm trong ngành bất động sản như tôi, thứ không thiếu nhất chính là nhà, và thứ nhạy cảm nhất chính là những kẻ thích lấy tài sản của người khác ra để làm màu. Tờ giấy đăng ký kết hôn này cầm chưa nóng tay, nhưng bài học này sẽ theo gia đình anh cả đời.
Nói rồi, Thành Vãn thong thả xách chiếc xách tay đắt tiền, gõ tiếng guốc cao gót thanh thoát bước ra khỏi cửa.
Phía sau lưng cô, tiếng chửi rủa, tiếng khóc lóc và sự tranh cãi nảy lửa giữa hai mẹ con Trần Hạo vang lên xé tan không khí yên bình của khu chung cư cao cấp. Nhưng tất cả những điều đó đã không còn liên quan đến cô nữa.
Cô là Thành Vãn – người phụ nữ làm chủ cuộc đời mình, và không một kẻ đào mỏ nào có thể cướp đi sự tự do cùng phẩm giá của cô.