Lương chồng 8 triệu, tôi 70 triệu, nuôi cả nhà chồng nhưng vẫn bị anh nói: “Đồ bu//ôn b//án chẳng ra gì”, 1 tháng sau tôi khiến anh ta phải h/ối hậ/n…

Lương chồng 8 triệu, tôi 70 triệu, nuôi cả nhà chồng nhưng vẫn bị anh nói: “Đồ bu//ôn b//án chẳng ra gì”, 1 tháng sau tôi khiến anh ta phải h/ối hậ/n…

Tôi tên Trang, năm nay 32 tuổi, làm trưởng phòng kinh doanh cho một công ty mỹ phẩm, thu nhập trung bình mỗi tháng 70 triệu, chưa kể hoa hồng. Còn chồng tôi, anh Long, nhân viên văn phòng nhỏ, lương tháng 8 triệu. Ngay từ đầu, tôi đã biết sự chênh lệch này, nhưng lúc yêu anh rất ngọt ngào. Anh hay nói: “Em giỏi giang, anh tự hào lắm. Chỉ cần em hạnh phúc là anh vui rồi.”

Nhưng mọi chuyện không hề đẹp như tôi nghĩ. Sau cưới, tôi lo toàn bộ tiền ăn, tiền điện nước, internet, tiền thuốc thang cho bố mẹ chồng, cả tiền học thêm tiếng Anh cho em chồng. Lương anh 8 triệu, anh đưa mẹ anh 3 triệu, giữ lại 5 triệu ăn sáng, cà phê, thuốc lá, và ăn trưa công ty. Một tháng, anh không bỏ ra đồng nào cho tôi.

Tôi vẫn nghĩ: “Thôi kệ, mình kiếm ra tiền, lo cho gia đình anh cũng là tích đức.” Tôi lao đầu vào làm việc, ngày ngủ 4 tiếng, bán thêm hàng online, livestream tư vấn mỹ phẩm tới khuya. Mỗi khi mệt mỏi, tôi chỉ mong anh động viên: “Cố lên vợ nhé, anh thương em.” Nhưng không, anh luôn nhìn tôi bằng ánh mắt khó chịu.

Có lần tôi livestream tới 1 giờ sáng, anh thức dậy đi vệ sinh, ngang qua phòng làm việc thấy tôi vẫn bán hàng. Thay vì khen tôi siêng năng, anh lườm rồi nói:

“Buôn bán kiểu này thì chẳng ra gì. Người ta làm sếp, làm giám đốc, còn em suốt ngày bán hàng như ngoài chợ.”

Tim tôi nhói lên. Tôi cười gượng: “Nhưng em bán kiếm thêm cả chục triệu tháng mà anh. Tiền này để đóng học phí cho bé Thảo (em chồng) đấy.” Anh thở hắt ra, nói giọng lạnh tanh:“Tiền em kiếm ra thì em lo hết đi. Anh không quan tâm.”

Tôi lặng im, tiếp tục công việc. Mỗi khi gia đình anh có đám giỗ, sinh nhật, mua sắm, mọi người đều nhìn tôi chờ đợi. Bố mẹ chồng cũng dần mặc định: “Có gì thì bảo con Trang.” Mới đầu tôi vui vì được tin tưởng. Sau đó tôi thấy mình như cái ví không đáy.

Một hôm, công ty tôi có chương trình khen thưởng nhân viên xuất sắc. Tôi nhận được chuyến du lịch Singapore 4 ngày 3 đêm. Về khoe chồng, anh xẵng giọng:

“Đi mà hưởng thụ. Đi kiểu đó về lại chảnh.”

Tôi nuốt nước mắt, hủy chuyến đi, lao vào làm. Tôi mua xe hơi, đứng tên anh vì nghĩ anh đi làm cho đỡ mưa nắng. Vậy mà anh vẫn nói với mẹ chồng:

“Nó buôn bán mấy thứ lặt vặt, có gì mà giỏi.”

Ngày hôm đó, tôi nghe rõ câu nói ấy khi đi chợ về, đứng ngoài cửa bếp. Tôi lặng người, tay run rẩy. Tôi nuôi cả gia đình này, nhưng với anh, tôi chỉ là “đứa buôn bán vặt vãnh”. Tôi bật khóc, nước mắt chan cả khẩu trang. Tôi nhận ra, tôi không phải vợ, cũng không phải con dâu, mà chỉ là cái cây ATM đặt trong nhà này.

Đêm đó, tôi gói ghém đồ đạc. Lúc tôi xách vali ra cửa, mẹ chồng hỏi:

“Con đi đâu đấy?”

Tôi đáp nhẹ:

“Con về nhà mẹ đẻ vài hôm.”

Anh Long đang nằm trên sofa, bật dậy nói:“Đi đâu thì đi, đừng có về đây nữa. Anh mệt mỏi lắm rồi.”

Tôi cười, nước mắt chảy dài. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh

“Tôi mệt mỏi? Anh mệt mỏi vì điều gì, Long? Vì sự sĩ diện hão của anh bị đè bẹp bởi số tiền tôi kiếm ra mỗi tháng à?”

Tôi nhẹ nhàng kéo vali bước qua cửa, không quay đầu lại.

Tôi sang tên lại chiếc xe hơi về chính chủ tên mình ngay trong tuần đầu tiên. Đồng thời, tôi tạm dừng toàn bộ các khoản chi tiêu cho gia đình chồng: cắt dịch vụ người nuôi bệnh cho mẹ chồng, hủy đăng ký khóa học tiếng Anh đắt đỏ của em gái anh, và ngừng chuyển khoản khoản tiền ăn 15 triệu mỗi tháng. Căn nhà bố mẹ chồng đang ở — vốn là căn nhà tôi đứng tên mua cho ông bà dưỡng già — tôi giao lại cho một bên môi giới quản lý và gửi thông báo yêu cầu gia đình anh chuyển đi trong vòng một tháng để tôi sửa sang lại cho thuê.

Ban đầu, Long vẫn giữ thái độ kiêu ngạo. Anh ta nhắn tin thách thức: “Có giỏi thì đi luôn đi, tưởng vài ba đồng tiền bẩn của cô mà dọa được cái nhà này à?”

Nhưng sự thật nghiệt ngã đến nhanh hơn anh tưởng.

Chỉ sau ba tuần, thực tế đã vả thẳng vào mặt gia đình anh.

Lương 8 triệu của Long không đủ chi trả khoản học phí tiếng Anh 6 triệu của cô em gái. Tiền thuốc men, huyết áp và tiểu đường của mẹ anh ngốn sạch số tiền còn lại. Bố chồng anh vốn quen đi khám dịch vụ tại bệnh viện quốc tế giờ phải ngậm ngùi xếp hàng từ 4 giờ sáng ở bệnh viện công.

Căn nhà bắt đầu ngập trong những trận cãi vã. Mẹ anh từ chỗ chê tôi “đồ buôn bán” bắt đầu quay sang chửi mắng Long là “đàn ông vô dụng, không giữ được vợ ngon”. Cô em chồng khóc lóc trách anh trai hẹp hòi làm mất đi nguồn tài trợ học tập.

Tròn 1 tháng sau kể từ đêm tôi xách vali đi.

Tôi bước vào một nhà hàng sang trọng trong trung tâm thành phố để ký hợp đồng đại lý mới. Đang ngồi trò chuyện cùng đối tác, tôi bỗng thấy một bóng dáng quen thuộc đứng loay hoay ở khu vực giữ xe bên ngoài.

Đó là Long. Anh ta gầy đi trông thấy, gương mặt phờ phạc, chiếc áo sơ mi cũ kỹ không còn ai là lu phẳng phiu như trước. Anh ta đang làm tài xế xe công nghệ chạy thêm ngoài giờ để kiếm tiền đong từng bữa gạo cho gia đình.

Nhìn thấy chiếc xe hơi của tôi đậu ngay sảnh, Long khựng lại. Ánh mắt anh ta va phải tôi qua lớp kính cường lực trong suốt của nhà hàng.

Anh ta đứng chết lặng, chiếc mũ bảo hiểm cầm trên tay run run. Sự kiêu ngạo, sĩ diện và ánh mắt xem thường tôi 1 tháng trước hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nhục nhã, bàng hoàng và hối hận muộn màng.

Long vội vã chạy vào nhà hàng, mặc kệ ánh nhìn ái ngại của bảo vệ. Anh ta lao đến trước bàn tôi, giọng run rẩy, lạc đi:

“Trang… Anh… anh xin lỗi. Anh sai rồi! Em quay về nhà đi em. Mẹ đang bệnh, em Thảo phải nghỉ học… Anh biết lỗi rồi, trước đây là do anh sĩ diện mù quáng, anh ăn nói không ra gì. Em cho anh một cơ hội làm lại…”

Tôi thong thả nhấp một ngụm trà, nhìn người đàn ông từng là chồng mình bằng ánh mắt hoàn toàn xa lạ. Không còn yêu, không còn giận, chỉ còn lại sự trống rỗng.

“Anh Long này,” — tôi mỉm cười nhẹ nhàng — “Ngày trước anh nói tôi là ‘đồ buôn bán chẳng ra gì’, làm anh mệt mỏi. Bây giờ tôi đi rồi, anh nên thấy nhẹ nhõm mới đúng chứ?”

“Em… anh lỡ lời thôi em! Tiền anh kiếm không bằng em nên anh tự ti, anh mới nói thế…” — Long cuống quít giải thích, nước mắt bắt đầu rơm rớm.

“Tự ti không phải là lý do để anh chà đạp lên sự nỗ lực của người khác.” — Tôi đứng dậy, chỉnh lại chiếc đầm công sở thanh lịch — “Tôi đã dùng tiền buôn bán ‘chẳng ra gì’ đó để gánh vác cả gia đình anh suốt mấy năm qua, nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là sự khinh nộ. Đơn ly hôn tôi đã nộp lên tòa sáng nay. Căn nhà sang tháng bên môi giới sẽ đến thu hồi. Anh lo gom góp đồ đạc dần đi là vừa.”

Nói rồi, tôi bước qua anh ta, tiến ra cửa lái chiếc xe hơi mà chính tay mình làm ra rời đi.

Phía sau lưng, Long quỳ gối gục xuống sàn nhà hàng trước ánh mắt chỉ trỏ của mọi người. Anh ta đã đạt được điều mình muốn — không còn phải sống chung với một người vợ “buôn bán ngoài chợ” nữa. Chỉ là cái giá của sự sĩ diện ấy, anh ta phải trả bằng cả phần đời còn lại trong nghèo khó và dằn dặt.