Phát hiện chồng nuôi “phòng nhì” suốt 5 năm, bố đ//ẻ chỉ khuyên tôi một câu: “Cứ giả vờ không biết.” Tôi cắn răng làm theo, đợi đến ngày cô ta chuẩn bị sinh con mới nhẹ nhàng giăng chiếc lưới mà cả hai không kịp trở tay…

Phát hiện chồng nuôi “phòng nhì” suốt 5 năm, bố đ//ẻ chỉ khuyên tôi một câu: “Cứ giả vờ không biết.” Tôi cắn răng làm theo, đợi đến ngày cô ta chuẩn bị sinh con mới nhẹ nhàng giăng chiếc lưới mà cả hai không kịp trở tay…

Tôi tên H., năm nay ba mươi ba tuổi.

Nếu có ai hỏi tôi điều gì đau nhất trong hôn nhân, tôi sẽ không trả lời là chồng ng//oại tình.

Điều đa//u nhất là suốt nhiều năm, bạn vẫn tin mình đang sống trong một gia đình hạnh phúc, trong khi người đàn ông đầu gối tay ấp mỗi đêm lại âm thầm xây dựng một gia đình khác.

Q. là chồng tôi.

Mười năm kết hôn, chúng tôi có một bé g/ái tám tuổi. Trong mắt mọi người, anh là mẫu đàn ông lý tưởng. Sáng đi làm đúng giờ, chiều về đón con, cuối tuần đưa cả nhà đi chơi. Tiền lương hàng tháng đều chuyển vào tài khoản của tôi, chưa từng lớn tiếng hay cờ b//ạc, rượ/u chè.

Bạn bè tôi vẫn thường nói:

M/ày đúng là có phú/c. Chồng vừa biết kiếm tiền vừa thương vợ.

Ngay cả tôi cũng từng nghĩ như vậy.

Cho đến một buổi tối cách đây gần một năm.

Hôm ấy Quân đang tắm thì điện thoại trên bàn rung liên tục. Tôi vốn không có thói quen kiểm tra điện thoại của chồng, định cầm lên mang vào phòng tắm thì màn hình sáng lên.

Dòng tin nhắn hiện rõ:

“Anh về sớm nhé. Con hôm nay đạ//p nhiều lắm, em nhớ anh.”

Tôi đứng chế///t lặng.

Ti//m như bị a/i bóp nghẹt.

Khi Quân bước ra, tôi đưa điện thoại cho anh.

Người này là ai?

Anh thoáng giật mình rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Đồng nghiệp thôi. Chồng cô ấy đi công tác, nhắn nhầm.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã tin.

Nhưng linh cảm của một người phụ nữ nói với tôi rằng mọi chuyện không đơn giản.

Tôi lặng lẽ thuê một người quen làm trong lĩnh vực điều tra.

Ba tuần sau, tập hồ sơ được đặt trước mặt tôi.

Từng bức ảnh, từng hóa đơn, từng đoạn camera đều rõ ràng đến lạnh người.

Quân thuê một căn hộ cao cấp cách công ty khoảng mười cây số.

Người phụ nữ tên L., kém anh sáu tuổi.

Hai người đã sống như vợ chồng suốt năm năm.

Mỗi tháng Quân đều chuyển cho cô ta hơn ba mươi triệu đồng, trả tiền nhà, mua xe, mua trang sức.

Điều khiến tôi choáng váng hơn cả là…

L. đang mang thai bảy tháng.

Tôi ôm tập hồ sơ, ngồi suốt đêm không ngủ.

Trong đầu chỉ có một câu hỏi:

“Mình đã sống ngu ngốc đến mức nào?”

Sáng hôm sau, tôi về nhà bố mẹ đ/ẻ.

Vừa nhìn thấy gương mặt tôi, bố đã biết có chuyện.

Ông không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ đọc hết tập tài liệu.

Rồi ông gấp lại, rót cho tôi cốc nước.

Tôi nghẹn ngào:

Con sẽ l//y hôn.

Bố nhìn tôi rất lâu rồi lắc đầu.

L//y hôn bây giờ thì dễ. Nhưng con sẽ được gì?
Con không cần gì cả.

Ông mỉm cười buồn.

Con còn con gái. Còn tài sản chung. Còn danh dự của mình. Nếu bây giờ con làm ầm lên, người đàn ông đó sẽ lập tức tẩu tán tài sản, chuyển hết sang cho nhân tình. Đến lúc ra tòa, con chỉ ôm phần thiệt.

Tôi im lặng.

Ông nói tiếp:

Cứ coi như chưa biết gì. Đừng đán/h g/hen. Đừng khóc lóc. Đừng để chúng biết con đã phát hiện.
Nhưng…
Chờ.

Chỉ một chữ.

Tôi nghe lời bố.

Từ hôm đó, tôi vẫn chăm sóc chồng như bình thường.

Cơm vẫn nấu.

Áo vẫn giặt.

Con vẫn cùng bố mẹ đưa đón.

Quân thấy tôi không nghi ngờ nữa nên càng yên tâm.

Anh đi công tác nhiều hơn.

Thực ra là đến căn hộ của L.

Còn tôi thì âm thầm làm việc của mình.

Tôi sao kê toàn bộ tài khoản gia đình.

Thuê luật sư.

Thu thập chứng cứ chuyển tiền.

Xin bản sao giấy tờ mua căn hộ, xe hơi và các khoản đầu tư.

Mỗi khoản tiền Quân chuyển cho nhân tình đều được lưu lại đầy đủ.

Thậm chí luật sư còn phát hiện anh đã nhiều lần lấy tiền từ tài khoản chung để chu cấp cho L.

Đó là tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân.

Nghĩa là tôi có quyền yêu cầu hoàn trả.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và bệnh viện

Hai tháng sau.

L. chuẩn bị sinh.

Quân bắt đầu tính chuyện công khai.

Tôi vô tình nghe được cuộc điện thoại của anh.

Em yên tâm. Sau khi con ra đời, anh sẽ ly hôn.

Tôi cười.

Đúng lúc rồi.

Tôi nhờ một người quen tìm hiểu thêm về gia đình của L.

Hóa ra bố mẹ cô ta luôn nghĩ con gái sắp cưới một doanh nhân độc thân.

Quân giấu hoàn toàn chuyện đã có vợ con.

Gia đình bên ấy còn đang chuẩn bị lễ ra mắt cháu ngoại.

Tôi không đán//h ghe//n.

Cũng không kéo người đến bệnh viện.

Tôi chọn cách lịch sự hơn nhiều….

Tôi chờ đúng ngày L. chuyển ca sinh tại một bệnh viện quốc tế đắt đỏ — nơi mà chi phí trọn gói hàng trăm triệu đồng hoàn toàn được quẹt từ thẻ tín dụng đứng tên chồng tôi.

Khi Quân đang đứng ngoài phòng sinh, sốt ruột chờ đón đứa con chung của hai người, anh hoàn toàn không biết rằng ở quê, một chiếc xe 7 chỗ lịch sự do tôi thuê đã đón trọn vẹn bố mẹ đẻ, anh trai và vài người họ hàng lớn tuổi của L. lên thành phố. Lý do họ nhận được lời mời: “Gia đình bên chú rể muốn gặp mặt thông gia để bàn chuyện làm đám cưới và đón cháu ngoại.”

Đồng thời, tôi gửi một thiệp mời trân trọng đến toàn bộ Ban giám đốc và các đồng nghiệp thân thiết của Quân đến dự buổi tiệc nhỏ chúc mừng anh “lên chức” tại sảnh nhà hàng cao cấp ngay trong khuôn viên bệnh viện.

Khi L. sinh mẹ tròn con vuông và được đưa về phòng hồi sức đặc biệt, Quân bước ra ngoài sảnh với nụ cười rạng rỡ của một người cha. Nhưng nụ cười ấy lập tức đông cứng lại.

Đứng ở trung tâm sảnh không chỉ có Ban giám đốc công ty anh, mà còn có cả bố mẹ đẻ của L. đang hớn hở cầm quà mừng.

Và tôi — người vợ đường đường chính chính suốt 10 năm qua — đang đứng đó trong bộ trang phục thanh lịch, mỉm cười nhã nhặn bước tới.

“Ủa H.? Em… sao em lại ở đây?” — Mặt Quân cắt không còn một giọt máu, chân tay luống cuống.

Bố mẹ L. ngơ ngác nhìn tôi rồi quay sang nhìn Quân: “Quân ơi, đây là ai vậy con? Bạn làm cùng công ty à?”

Tôi bước lên phía trước, thong thả lấy từ trong túi xách ra một xấp tài liệu được đóng khung cẩn thận, cùng một chiếc máy chiếu cầm tay đã được luật sư của tôi hỗ trợ kết nối sẵn lên màn hình chiếu của nhà hàng.

“Cháu chào hai bác,” — tôi cúi đầu chào bố mẹ L. cực kỳ lễ phép — “Cháu xin tự giới thiệu, cháu là vợ hợp pháp của anh Quân suốt 10 năm qua. Còn đây là con gái 8 tuổi của chúng cháu.”

Nói rồi, tôi bật màn hình chiếu.

Toàn bộ chứng cứ hiện lên rõ mùng một:

  1. Giấy đăng ký kết hôn của tôi và Quân.

  2. Bản sao kê chi tiết suốt 5 năm Quân lén lút rút tiền tài khoản chung của gia đình — tổng cộng hơn 4,5 tỷ đồng — để mua căn hộ, mua xe và chu cấp cho L.

  3. Đơn khởi kiện ra tòa yêu cầu hủy bỏ mọi giao dịch tài sản bất hợp pháp và buộc cô L. phải hoàn trả lại toàn bộ số tiền $4,5$ tỷ đồng đó cho tài sản chung của vợ chồng tôi, vì đây là tiền vi phạm chế độ hôn nhân một túp lều hai trái tim.

  4. Đơn ly hôn đơn phương do tôi ký sẵn, kèm yêu cầu quyền nuôi con và chia $70\%$ tài sản còn lại do lỗi thuộc về người chồng.

Sảnh bệnh viện rơi vào im lặng đáng sợ.

Mặt bố mẹ L. tái dại rồi chuyển sang tím ngắt vì bàng hoàng và nhục nhã. Bố L. run rẩy chỉ tay vào mặt Quân: “Mày… mày đã có vợ con rồi sao? Mày lừa con gái tao làm tiểu tam suốt 5 năm qua?”

Nói rồi, ông không kiềm chế được xông vào tát Quân một cú giòn giã trước sự chứng kiến của toàn thể sếp và đồng nghiệp của anh. Sếp lớn của Quân lắc đầu thất vọng, lặng lẽ quay lưng bước đi — và tôi biết, con đường thăng tiến lẫn sự nghiệp của Quân tại công ty coi như chấm hết từ giây phút này.

Quân quỳ gối xuống sàn, bấn loạn nắm lấy tà áo tôi:

“H. ơi! Anh sai rồi! Em làm ơn gỡ kiện đi! Cô ấy vừa mới sinh xong, tiền đâu mà trả lại $4,5$ tỷ? Em làm vậy là dồn anh vào đường cùng!”

Tôi nhẹ nhàng rút vạt áo ra khỏi tay anh, ánh mắt lạnh băng không một chút gợn sóng:

“Anh lo cho cô ta không có tiền trả, thì hãy bán căn nhà riêng của anh, bán luôn chiếc xe anh đang đi mà bù vào. Số tiền $4,5$ tỷ đó là mồ hôi nước mắt của tôi và là tương lai của con gái tôi. Một xu tôi cũng sẽ lấy lại không thiếu một đồng.”

“Năm năm qua anh sống trong dối trá, dùng tiền của tôi để nuôi dưỡng hạnh phúc của người khác. Hôm nay, tôi trả lại cho anh toàn bộ: một đứa con mới sinh, một cô nhân tình gánh khoản nợ $4,5$ tỷ, một gia đình vợ bé căm hờn anh, và một sự nghiệp tan tành.”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và bệnh viện

Tôi quay sang gật đầu chào bố mẹ L. đang chết lặng vì ngượng ngùng, rồi thong thả dắt tay con gái bước ra khỏi bệnh viện.

Nắng chiều chiếu xuống dịu dàng. Bố tôi đứng chờ sẵn bên chiếc xe ở cổng. Ông nhìn tôi, khẽ mỉm cười gật đầu.

Đến lúc này, tôi mới hiểu hết sự sâu sắc trong lời dặn của bố năm nào. Sự giận dữ bốc đồng chỉ làm tổn thương chính mình, nhưng sự bình tĩnh và tính toán đúng thời điểm mới là vũ khí sắc bén nhất để đòi lại công bằng.

Lưới đã giăng xong, kẻ phản bội phải trả giá. Còn tôi, từ hôm nay, bắt đầu một cuộc đời mới — tự do và ngẩng cao đầu.