Cho ở nhờ 3 năm, mẹ chồng tự ý lấy nhà tôi làm của hồi môn cho em chồng. Tôi nhẫn nh//ịn không nói một lời, chỉ chờ đúng ngày dạm ngõ mới lật tấm sổ đỏ ra trước mặt tất cả, khiến nhà trai chạy m//ất dép…
Cho ở nhờ 3 năm, mẹ chồng tự ý lấy nhà tôi làm của hồi môn cho em chồng. Tôi nhẫn nh//ịn không nói một lời, chỉ chờ đúng ngày dạm ngõ mới lật tấm sổ đỏ ra trước mặt tất cả, khiến nhà trai chạy m//ất dép…
Ngày tôi và chồng cưới nhau, cha mẹ tôi thương con gái đi lấy chồng xa nên cho hẳn một căn nhà ở thành phố để hai vợ chồng an cư. Chồng tôi khi ấy còn tay trắng, mẹ chồng thì luôn miệng khen “con dâu có phúc, chồng con nhờ đó mà trưởng thành”. Tôi cũng chỉ mong cả nhà sống hòa thuận, nên chưa bao giờ nhắc đến việc nhà ấy là của cha mẹ đẻ để lại.
Cuộc sống hôn nhân trôi qua, chúng tôi sinh một bé trai kháu khỉnh. Tôi đi làm, chồng cũng ổn định công việc. Tưởng như mọi thứ êm đềm, nhưng mọi sóng gió bắt đầu từ khi em gái chồng – tên Hạnh – ra trường, thất nghiệp, rồi dọn đến nhà tôi ở tạm. Tôi không ph/ản đ/ối, vì nghĩ chị em trong nhà nương tựa nhau cũng tốt.
Nhưng “ở nhờ” một năm, hai năm… rồi ba năm, Hạnh chẳng có ý định đi đâu. Trái lại, mẹ chồng tôi thường xuyên lui tới, coi căn nhà này như nhà của mình. Bà thậm chí còn tuyên bố với họ hàng:
— Nhà này là của thằng cả, mai mốt cưới gả con gái, coi như hồi môn cho nó.
Nghe đến đó, tôi chỉ biết cười nhạt. Tôi đã quá quen với tính thi/ên v/ị của bà, nhưng chưa bao giờ nghĩ bà lại ngang nhiên lấy công sức, tài sản của bên ngoại tôi để cho con gái ru/ột của mình.
Thời gian trôi, Hạnh có người yêu – một anh chàng khá bảnh bao, nhà cũng thuộc dạng có điều kiện. Gia đình nhà trai ưng lắm, càng thêm phấn khởi khi nghe mẹ chồng tôi nói:

— Con gái tôi sẽ có sẵn nhà ở thành phố, khỏi phải lo.
Tin ấy khiến nhà trai càng sốt sắng thúc giục làm lễ dạm ngõ. Tôi nghe mà ch/ua ch/át. Từng lời bà nói, từng cái gật gù hài lòng của nhà trai, như những nh/át d/ao c/ứa vào lòng tôi.
Tôi không nói, cũng chẳng cãi. Tôi chỉ lặng lẽ quan sát, chờ đến ngày sự thật được phơi bày.
Ngày dạm ngõ, nhà trai kéo đến đông đủ, ai cũng hớn hở. Hạnh mặc áo dài đỏ, tươi cười rạng rỡ. Mẹ chồng tôi hãnh diện ra mặt, liên tục khoe “của hồi môn là căn nhà to đùng ở trung tâm, chỉ chờ hai đứa về ở”.
Đến lúc bàn chuyện chính thức, đại diện nhà trai hỏi rõ:
— Vậy ngôi nhà hiện nay đứng tên ai, giấy tờ ra sao, để chúng tôi yên tâm cho con trai bước vào hôn nhân?
Không khí trong phòng bỗng chùng xuống. Mẹ chồng tôi lúng túng một chút nhưng vẫn gượng cười:

— Nhà thì để con gái tôi đứng tên, bên ngoại đã hứa cho từ lâu rồi.
Tôi ngồi im lặng suốt từ đầu, bấy giờ mới chậ/m rã/i đặt tập giấy tờ lên bàn. Tôi nhìn thẳng vào mắt nhà trai, giọng dõng dạc:
— Xi/n lỗ/i, căn nhà đó là………..
Dưới đây là phần tiếp theo và kết thúc đầy sảng khoái, dứt khoát cho câu chuyện của bạn:
— Xin lỗi, căn nhà đó là tài sản riêng của cá nhân tôi, do bố mẹ đẻ tặng cho trước khi tôi kết hôn!
Câu nói của tôi vang lên nhẹ nhàng nhưng chấn động chẳng khác nào một tiếng sét giữa trời quang.
Nói rồi, tôi bình thản mở tập hồ sơ ra, lật từng trang giấy: Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất mang tên chính tôi, hợp đồng tặng cho tài sản của bố mẹ đẻ có công chứng rõ ràng, và cả giấy xác nhận tài sản riêng trước hôn nhân. Tôi đẩy nhẹ tập tài liệu về phía đại diện nhà trai.
Sắc mặt mẹ chồng tôi trong phút chốc chuyển từ hãnh diện sang xám xịt, rồi tím ngắt vì bàng hoàng và nhục nhã. Bà chồm người tới định giật lấy xấp giấy tờ:
“Mày… mày làm cái trò gì thế hả?! Nhà này là của con trai tao, mày ăn ở với nó bao năm nay mà dám bảo là của riêng mày à?!”
Tôi không tránh né, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào bà:
“Mẹ quên rồi sao? Ngày cưới, chính mẹ là người khen bố mẹ con cho con dâu căn nhà này để hai vợ chồng về ở. Suốt ba năm qua con để em Hạnh ở nhờ không lấy một xu tiền nhà, tiền điện nước sinh hoạt hai vợ chồng con gánh vác hết. Con nhẫn nhịn vì muốn êm ấm cửa nhà, nhưng mẹ lại ngang nhiên đem tài sản của bố mẹ đẻ con đi hứa hươu hứa vượn, biến thành của hồi môn cho em gái?”
Chồng tôi ngồi bên cạnh gãi đầu gãi tai, lắp bắp định can ngăn: “Em… em làm cái gì thế, hôm nay là ngày vui của em Hạnh mà…”
“Anh câm miệng lại!” Tôi quay sang nhìn chồng, giọng dứt khoát. “Tôi im lặng bấy lâu nay vì nghĩ anh còn biết đúng sai. Nhưng anh biết rõ mẹ anh nổ với nhà người ta mà vẫn im lặng bao che, coi thường gia đình tôi. Nếu anh thích làm ‘con trai hiếu thảo’, anh có thể gom đồ đạc đi theo mẹ và em gái anh ngay hôm nay!”
Bên nhà trai sau khi chuyền tay nhau xem kỹ tập sổ đỏ thì sắc mặt ai nấy đều thèm thuồng biến thành ngỡ ngàng, rồi giận dữ tột cùng. Bác đại diện nhà trai đứng phắt dậy, đập bàn cái “chát”:
“Thật là trơ tráo! Bà nói dối chúng tôi là cho con gái nhà cửa đàng hoàng, hóa ra chỉ là đi ở nhờ nhà chị dâu? Đã thế lại còn tính đường cướp trắng tài sản của bên ngoại người ta? Gia đình chúng tôi không thể chấp nhận một gia đình dối trá, tham lam như thế này!”
Hạnh – cô em chồng đang mặc bộ áo dài đỏ thắm – lúc này bật khóc nức nở, quay sang trách mẹ: “Mẹ ơi! Sao mẹ lại làm thế với con?! Con biết sống làm sao bây giờ?!”
Chú rể tương lai đứng dậy, nhìn Hạnh bằng ánh mắt thất vọng tột cùng rồi thẳng thừng tuyên bố: “Chuyện cưới xin dẹp hết đi! Tôi không thể lấy một người vợ và làm rể một gia đình dối trá như vậy!”
Nói rồi, toàn bộ đoàn nhà trai hối hả đứng dậy bỏ về, không một ai ngoảnh đầu lại, để lại một mâm lễ dạm ngõ dở dang và không khí hỗn loạn, ê kề.
Căn nhà trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Mẹ chồng tôi quỵ xuống sàn, vừa khóc vừa chửi rủa tôi là “đồ dâu độc ác”, “đồ phá hoại hạnh phúc của em chồng”. Tôi không buồn tranh cãi thêm một lời, rút từ trong túi ra hai văn bản đã chuẩn bị sẵn:
-
Thông báo đòi lại nhà: Yêu cầu Hạnh và mẹ chồng dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi nhà tôi trong vòng 3 ngày.
-
Đơn ly hôn đơn phương: Dành cho người chồng nhu nhược, không biết phân biệt đúng sai.
Tôi nhìn chồng mình, người đàn ông đang sụp đổ hoàn toàn vì bàng hoàng:
“Tôi đã cho gia đình anh cơ hội và sự tôn trọng suốt ba năm qua, nhưng sự tham lam của gia đình anh đã vượt quá giới hạn. Bố mẹ tôi vất vả cả đời mới lo cho tôi căn nhà này, không phải để gia đình anh giày vò và dâng cho người khác. Hết duyên rồi, mời tất cả dọn ra khỏi nhà tôi!”
Ba ngày sau, Hạnh và mẹ chồng hậm hực dọn đồ về quê trong sự mỉa mai, chê cười của hàng xóm xung quanh. Chồng tôi quỳ xuống xin lỗi, van xin tôi suy nghĩ lại vì con, nhưng tôi dứt khoát không quay đầu.
Trút bỏ được gánh nặng của một gia đình chồng tham lam và nhu nhược, tôi cùng con trai bắt đầu một cuộc sống mới đầy bình yên. Sự trả thù tàn nhẫn nhất không phải là chửi bới, mà là thẳng tay tước đi những thứ không thuộc về họ, trả họ về đúng vị trí ban đầu!