Phát hiện chồng nuôi “phòng nhì” suốt 5 năm, bố đ//ẻ chỉ khuyên tôi một câu: “Cứ giả vờ không biết.” Tôi cắn răng làm theo, đợi đến ngày cô ta chuẩn bị sinh con mới nhẹ nhàng giăng chiếc lưới mà cả hai không kịp trở tay…
Phát hiện chồng nuôi “phòng nhì” suốt 5 năm, bố đ//ẻ chỉ khuyên tôi một câu: “Cứ giả vờ không biết.” Tôi cắn răng làm theo, đợi đến ngày cô ta chuẩn bị sinh con mới nhẹ nhàng giăng chiếc lưới mà cả hai không kịp trở tay…
Tôi tên H., năm nay ba mươi ba tuổi.
Nếu có ai hỏi tôi điều gì đau nhất trong hôn nhân, tôi sẽ không trả lời là chồng ng//oại tình.
Điều đa//u nhất là suốt nhiều năm, bạn vẫn tin mình đang sống trong một gia đình hạnh phúc, trong khi người đàn ông đầu gối tay ấp mỗi đêm lại âm thầm xây dựng một gia đình khác.
Q. là chồng tôi.
Mười năm kết hôn, chúng tôi có một bé g/ái tám tuổi. Trong mắt mọi người, anh là mẫu đàn ông lý tưởng. Sáng đi làm đúng giờ, chiều về đón con, cuối tuần đưa cả nhà đi chơi. Tiền lương hàng tháng đều chuyển vào tài khoản của tôi, chưa từng lớn tiếng hay cờ b//ạc, rượ/u chè.
Bạn bè tôi vẫn thường nói:
M/ày đúng là có phú/c. Chồng vừa biết kiếm tiền vừa thương vợ.
Ngay cả tôi cũng từng nghĩ như vậy.
Cho đến một buổi tối cách đây gần một năm.
Hôm ấy Quân đang tắm thì điện thoại trên bàn rung liên tục. Tôi vốn không có thói quen kiểm tra điện thoại của chồng, định cầm lên mang vào phòng tắm thì màn hình sáng lên.
Dòng tin nhắn hiện rõ:
“Anh về sớm nhé. Con hôm nay đạ//p nhiều lắm, em nhớ anh.”
Tôi đứng chế///t lặng.
Ti//m như bị a/i bóp nghẹt.
Khi Quân bước ra, tôi đưa điện thoại cho anh.
Người này là ai?
Anh thoáng giật mình rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Đồng nghiệp thôi. Chồng cô ấy đi công tác, nhắn nhầm.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã tin.
Nhưng linh cảm của một người phụ nữ nói với tôi rằng mọi chuyện không đơn giản.
Tôi lặng lẽ thuê một người quen làm trong lĩnh vực điều tra.
Ba tuần sau, tập hồ sơ được đặt trước mặt tôi.
Từng bức ảnh, từng hóa đơn, từng đoạn camera đều rõ ràng đến lạnh người.
Quân thuê một căn hộ cao cấp cách công ty khoảng mười cây số.
Người phụ nữ tên L., kém anh sáu tuổi.
Hai người đã sống như vợ chồng suốt năm năm.
Mỗi tháng Quân đều chuyển cho cô ta hơn ba mươi triệu đồng, trả tiền nhà, mua xe, mua trang sức.
Điều khiến tôi choáng váng hơn cả là…
L. đang mang thai bảy tháng.
Tôi ôm tập hồ sơ, ngồi suốt đêm không ngủ.
Trong đầu chỉ có một câu hỏi:
“Mình đã sống ngu ngốc đến mức nào?”
Sáng hôm sau, tôi về nhà bố mẹ đ/ẻ.
Vừa nhìn thấy gương mặt tôi, bố đã biết có chuyện.
Ông không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ đọc hết tập tài liệu.
Rồi ông gấp lại, rót cho tôi cốc nước.
Tôi nghẹn ngào:
Con sẽ l//y hôn.
Bố nhìn tôi rất lâu rồi lắc đầu.
L//y hôn bây giờ thì dễ. Nhưng con sẽ được gì?
Con không cần gì cả.
Ông mỉm cười buồn.
Con còn con gái. Còn tài sản chung. Còn danh dự của mình. Nếu bây giờ con làm ầm lên, người đàn ông đó sẽ lập tức tẩu tán tài sản, chuyển hết sang cho nhân tình. Đến lúc ra tòa, con chỉ ôm phần thiệt.
Tôi im lặng.
Ông nói tiếp:
Cứ coi như chưa biết gì. Đừng đán/h g/hen. Đừng khóc lóc. Đừng để chúng biết con đã phát hiện.
Nhưng…
Chờ.
Chỉ một chữ.
Tôi nghe lời bố.
Từ hôm đó, tôi vẫn chăm sóc chồng như bình thường.
Cơm vẫn nấu.
Áo vẫn giặt.
Con vẫn cùng bố mẹ đưa đón.
Quân thấy tôi không nghi ngờ nữa nên càng yên tâm.
Anh đi công tác nhiều hơn.
Thực ra là đến căn hộ của L.
Còn tôi thì âm thầm làm việc của mình.
Tôi sao kê toàn bộ tài khoản gia đình.
Thuê luật sư.
Thu thập chứng cứ chuyển tiền.
Xin bản sao giấy tờ mua căn hộ, xe hơi và các khoản đầu tư.
Mỗi khoản tiền Quân chuyển cho nhân tình đều được lưu lại đầy đủ.
Thậm chí luật sư còn phát hiện anh đã nhiều lần lấy tiền từ tài khoản chung để chu cấp cho L.
Đó là tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân.
Nghĩa là tôi có quyền yêu cầu hoàn trả.
Hai tháng sau.
L. chuẩn bị sinh.
Quân bắt đầu tính chuyện công khai.
Tôi vô tình nghe được cuộc điện thoại của anh.
Em yên tâm. Sau khi con ra đời, anh sẽ ly hôn.
Tôi cười.
Đúng lúc rồi.
Tôi nhờ một người quen tìm hiểu thêm về gia đình của L.
Hóa ra bố mẹ cô ta luôn nghĩ con gái sắp cưới một doanh nhân độc thân.

Quân giấu hoàn toàn chuyện đã có vợ con.
Gia đình bên ấy còn đang chuẩn bị lễ ra mắt cháu ngoại.
Tôi không đán//h ghe//n.
Cũng không kéo người đến bệnh viện.

Tôi chọn cách lịch sự hơn nhiều….
Tôi chọn một thời điểm không thể “đẹp” hơn: Ngày L. sinh con tại một bệnh viện quốc tế đắt đỏ.
Hôm đó, Quân viện lý do đi công tác đột xuất ở tỉnh xa. Thực chất, anh ta túc trực bên giường bệnh của cô ta, xung quanh là bố mẹ ruột của L. đang hớn hở chào đón cháu ngoại. Cả gia đình họ đang chìm đắm trong hạnh phúc giả tạo về một người con rể doanh nhân thành đạt, lịch lãm và độc thân.
Tôi không đến một mình.
Đi cùng tôi là luật sư riêng, hai vị đại diện Ban giám đốc công ty của Quân (những người vốn là bạn làm ăn lâu năm của gia đình bố đẻ tôi) và một bó hoa bách hợp trắng muốt.
Khi cánh cửa phòng bệnh hạng sang bật mở, tiếng cười nói bên trong đột ngột dừng lại. Quân quay đầu ra cửa, nụ cười trên môi anh ta khựng lại rồi biến thành sự bàng hoàng, mặt cắt không còn một giọt máu.
“H… Hạnh? Sao em lại ở đây?!”
Tôi mỉm cười lịch sự, bước vào phòng, nhẹ nhàng đặt bó hoa lên bàn rồi quay sang cúi chào bố mẹ của L.:
“Cháu chào hai bác. Cháu xin tự giới thiệu, cháu là H. – vợ hợp pháp mười năm nay của anh Quân. Còn đây là luật sư và ban lãnh đạo công ty anh ấy. Nghe tin chồng cháu có con ngoài giá thú, cháu đến để chúc mừng gia đình ta.”
Căn phòng rơi vào câm lặng tuyệt đối. Sắc mặt bố mẹ L. từ ngơ ngác chuyển sang xám xịt rồi bàng hoàng nhìn sang Quân. L. trên giường bệnh vừa mới mổ xong, nghe vậy thì ngất lịm đi vì sốc.
Mẹ L. run run chỉ tay vào Quân: “Cái… cái gì? Nó bảo nó chưa từng kết hôn mà?!”
Không để bọn họ kịp phân trần hay diễn kịch, luật sư của tôi thong thả rút ra một xấp tài liệu dày cộp đặt lên bàn:
“Thưa ông bà, ông Quân đây đã dùng tiền thuộc quyền sở hữu chung của vợ chồng chị H. để chu cấp cho cô L. suốt 5 năm qua. Tổng số tiền lên đến hơn 3 tỷ đồng, cùng căn hộ đắt đỏ và chiếc xe đứng tên cô L. Theo Điều 35 Luật Hôn nhân và Gia đình, mọi giao dịch tài sản chung không có sự đồng ý của vợ đều vô hiệu.”
Luật sư dừng lại một chút, nhìn thẳng vào Quân đang run rẩy:
“Chúng tôi đã nộp đơn ra Tòa án. Yêu cầu cô L. hoàn trả toàn bộ số tiền 3 tỷ đồng, đồng thời phát kê biên căn hộ và chiếc xe để thu hồi tài sản cho chị H. Ngoài ra, việc ông Quân duy trì quan hệ như vợ chồng với người khác khi đang có vợ đã đủ chứng cứ để truy cứu trách nhiệm hình sự hoặc xử phạt hành chính mức cao nhất.”
Hai sếp lớn của Quân lắc đầu thất vọng, buông một câu lạnh ngắt: “Cậu Quân, sự việc này ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín công ty. Tạm thời cậu bị đình chỉ công tác để phục vụ điều tra các khoản tài chính bất minh.”
Bố của L. phẫn uất đến mức xông vào tát Quân một cú thích đáng: “Đồ khốn nạn! Mày lừa con gái tao, lừa cả gia đình tao!”
Căn phòng bệnh sang trọng biến thành một bãi chiến trường của sự nhục nhã, tiếng chửi rủa và nước mắt.
Quân lao theo nắm lấy tay tôi, quỳ sụp xuống giữa hành lang bệnh viện, giọng van xin thảm hại: “Hạnh ơi, anh sai rồi! Anh bị cô ta gài bẫy! Xin em nghĩ đến mười năm qua, nghĩ đến con gái mà cho anh một cơ hội!”
Tôi rút tay lại, thong thả lấy khăn giấy lau sạch vị trí anh ta vừa chạm vào, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống kẻ phản bội:
“Anh nhầm rồi. Suốt một năm qua, tôi không hề im lặng vì ngu ngốc. Tôi im lặng là để thu thập từng hóa đơn, từng giao dịch của anh. Bố tôi dạy: Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh kẻ chạy lại, nhưng với loại người phản bội đến tận cùng, phải chờ lúc chúng tự hào nhất mà kéo xuống vực sâu.“
Tôi thả tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên mình lên người anh ta:
“Căn nhà hiện tại đứng tên bố đẻ tôi cho mượn, anh vui lòng chuyển đi trong hôm nay. Con gái sẽ do tôi toàn quyền nuôi dưỡng. Còn khoản nợ 3 tỷ cùng các vụ kiện tụng phía trước… chúc hai người cùng nhau gánh vác hạnh phúc mà anh đã cất công xây dựng 5 năm qua.”
Hai tháng sau.
Quân bị công ty sa thải, tay trắng rời khỏi ngành. Để tránh bị kiện ra tòa vì tội vi phạm chế độ một vợ một chồng và hoàn trả số tiền tài sản chung, gia đình L. buộc phải bán tháo căn hộ và chiếc xe để gom tiền trả lại cho tôi. Cô ta ôm đứa con mới sinh về quê trong sự khinh bỉ của xóm giềng, còn Quân thì gánh trên lưng khoản nợ nần và sự ghẻ lạnh của tất cả mọi người.

Chiều nay, tôi đưa con gái đi dạo trong công viên. Bố tôi ngồi ở ghế đá gần đó, nhấp một ngụm trà ấm rồi mỉm cười nhìn hai mẹ con.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí mát lành của sự tự do. Rời bỏ một kẻ phản bội không phải là mất mát, đó là sự giải thoát. Và sự trả thù tàn nhẫn nhất không phải là đánh ghen ầm ĩ, mà là sống thật bản lĩnh, lấy lại tất cả những gì thuộc về mình và đẩy kẻ ác vào chính cái bẫy do họ tự giăng ra.