Bốn năm trời không nhận nổi một đồng chồng gửi về từ Nhật, tôi một mình nuôi hai con đến kiệt sức. Ngày anh trở về, tôi tưởng mình “khổ tận cam lai”, nhưng thứ chờ đợi tôi lại là…
Bốn năm trời không nhận nổi một đồng chồng gửi về từ Nhật, tôi một mình nuôi hai con đến kiệt sức. Ngày anh trở về, tôi tưởng mình “khổ tận cam lai”, nhưng thứ chờ đợi tôi lại là…
Con ngõ nhỏ ở ngoại ô Bắc Ninh vẫn sáng đèn vào lúc 11 giờ đêm. Tiếng xe máy cà tàng dừng trước cửa làm hai đứa trẻ giật mình chạy ra.
“Mẹ ơi! Mẹ lại đi ship muộn thế!” – bé Na, 9 tuổi, ôm chặt lấy chân mẹ.
Lan cười, gạt giọt mồ hôi trên trán: “Không muộn đâu. Mai đóng tiền học thêm đấy.”
Th;;ằng Bin, 6 tuổi, còn đang buồn ngủ nhưng vẫn cố cầm chiếc hộp cơm đã nguội ngắt: “Con để dành cho mẹ. Mẹ ăn đi rồi ngủ.”
Lan mỉm cười. Bốn năm nay, nụ cười ấy đã trở thành thứ duy nhất cô còn đủ sức để trao cho con.
Chồng cô đi Nhật theo diện kỹ sư công trình. Ngày trước khi bay, anh nắm tay vợ mà nói: “Anh hứa mỗi tháng gửi em 40 triệu. Ba năm là đủ tiền trả nợ, sửa nhà, lo cho hai con. Cố gắng đợi anh.”
Lan tin. Tin đến mức đi vay lãi ngoài thêm 150 triệu để phụ chồng chi phí xuất khẩu lao động. Cô ôm hai con vào lòng, đêm nào cũng nhủ: “Rồi mọi thứ sẽ ổn.”
Nhưng bốn năm trời… một đồng cũng không thấy.
Tin nhắn gửi đi nhiều đến mức cô thuộc lòng cả các mẫu câu:
“Anh ơi tháng này thế nào?”
“Công việc có ổn không?”
“Gửi cho em một ít để đóng học cho con nhé…”
Nhưng hồi đáp chỉ là những câu cụt ngủn:
“Dạo này công ty chậm lương.”
“Anh đang thiếu việc.”
“Chờ anh chút.”
Dần dần, anh không còn trả lời nữa.
Lan từng giận, từng khóc, từng sợ chồng đã có người khác. Nhưng rồi mọi cảm xúc đều bị đè nặng bởi một thứ khác: tiền.

Không có tiền, cô chỉ còn cách làm ca ngày ở khu công nghiệp, ca tối chạy ship. Có hôm ngất xỉu ngoài cổng, đồng nghiệp phải gọi người nhà đến đón. Nhưng Lan không dám nghỉ.
“Con mình mà bỏ học thì tội lắm.” – cô nghĩ.
Chồng ở đâu? Đang sống thế nào? Cô không còn biết